Tải phim sex học sinh miễn phí cho điện thoại,xem phim sex online, xem ảnh sex, đọc truyện sex, truyện tranh sex
Chủ Nhật, 6 tháng 7, 2014
Tải game iOnline - game đánh bài cực chất
Tải game iOnline
Tải game iOnline phiên bản mới nhất cho điện thoại iPhone và Android, tải game đánh bài iOnline 3.0.2 mới nhất 2014
Tải game iOnline phiên bản mới nhất cho điện thoại iPhone và Android, tải game đánh bài iOnline 3.0.2 mới nhất 2014
tải game đánh bài iOnline, tải game iOnline miễn phí hay nhất 2014
Đáp ứng mong đợi của đại đa số các game thủ đang sử dụng điện thoại hỗ trợ game Java, iOnline đã ra mắt phiên bản 3.0.2, với sự thay đổi đột phá khi thêm tới 4 game: Liêng, Poker, Xì Tố, Chương Gà, nâng tổng số game hiện có trong phiên bản iOnline Java lên con số 10.

Mặc dù các máy hỗ trợ game Java thường có đặc thù màn hình nhỏ, cấu hình thấp rất khó thể hiện các game bài dạng này nhưng iOnline 3.0.2 đã và đang làm tốt thông qua những thay đổi sau:
- Rút gọn số lượng người chơi (Bàn 8 hoặc 9 người ‡ 5 người)
- Phân bổ lại vị trí ghế ngồi trong bàn.

- Thay mới bộ hình ảnh đại diện cho các game bài nhằm tạo thêm cảm giác đổi mới so với bộ hình ảnh cũ đã quá quen thuộc.
- Hệ thống âm thanh, đồ họa mới tạo hiệu ứng mời chơi, thắng thua, thông báo tăng giảm tiền cược… cuốn hút người chơi không thể chối từ.

- iOnline 3.0.2 cho phép game thủ tự động đăng nhập, chơi nhanh, lọc bàn chơi theo tiền tăng/giảm.
- Cơ chế phân chia thông minh hỗ trợ bản iOnline 3.0.2 tặng Gold hàng ngày theo level, tặng thưởng VIP Point chính xác, đảm bảo sự công bằng cho các game thủ.
- Phiên bản mới với nhiều cải tiến mới, giúp thông báo tình trạng mạng, báo mạng kém, mạng lag khi chơi. Kết nối nhanh, ổn định, khôi phục lần chơi khi mất kết nối, tìm và gợi ý bạn chơi phù hợp.

Nhanh tay cập nhật, trải nghiệm thật vui.
Tải bản mới nhất về điện thoại của bạn
Tải iOnline miễn phí hoặc tại đây
iOnline miễn phíTải game iBet88 - Game đánh bài đẳng cấp cực đỉnh
Tải game iBet88 3.2.12, tải game đánh bài iBet88 mới nhất
Đến với iBet 88, bạn dễ dàng nhận thấy những sự khác biệt so với các ứng dụng game khác như sau:
Trút bỏ hoàn toàn những lối chơi quen thuộc của thể loại game nhập vai, game hành động hay các loại game mạng xã hội khác, iBet88 chọn riêng cho mình một hướng đi mang đậm bản sắc dân tộc việt nam. iBet88 là một mạng xã hội game, nơi các bạn thỏa sức giao lưu giải trí và xả stress sau những giờ học, làm việc căng thẳng và mệt mõi.
1.Trọn bộ game hoàn hảo nhất, hot nhất trên thị trường hiện nay
iBet 88 có kịch bản chơi đa dạng phong phú. Có nhiều game với độ sát phạt cao, thời gian chơi nhanh. Trong game mạng xã hội này các bạn có thể tham gia các trò chơi hấp dẫn và quen thuộc như các game bài, bóng đá, xổ số và các trò chơi may mắn khác.
2. Phát triển đồng bộ và được tối ưu trên nhiều nền
tảng: Java, iOS, Android

Trong game đã tích hợp được các chức năng cần thiết như: Level đã đạt được, Thành tích thắng
thua ,Số tiền đã thắng, Bài đẹp nhất, Đồ ảo đã mua hoặc được tặng, Đồng bộ bạn
bè qua danh bạ điện thoại,...
3. Chức năng Tự phục hồi kết nối
Đảm bảo quyền lợi của người chơi, iBet88 là game duy nhất có khả năng tự
phục hồi kết nối và giữ trạng thái chơi sau khi quay trở lại.

4. Đồ họa cực đẹp

Và một điểm không thể bỏ qua nữa của iBet88 là đồ họa của game cực đẹp nhé. Game được thiết kế với phong cách trẻ
trung, hiện đại theo xu hướng mới, đảm bảo các game thủ sẽ phải trầm trồ mỗi khi vào iBet88.

Nhanh tay cho iBet88 về điện thoại của mình ngay để trải nghiệm!
Link tải trực tiếp :
Tai_iBet_88
Hoặc
Đến với iBet 88, bạn dễ dàng nhận thấy những sự khác biệt so với các ứng dụng game khác như sau:
Trút bỏ hoàn toàn những lối chơi quen thuộc của thể loại game nhập vai, game hành động hay các loại game mạng xã hội khác, iBet88 chọn riêng cho mình một hướng đi mang đậm bản sắc dân tộc việt nam. iBet88 là một mạng xã hội game, nơi các bạn thỏa sức giao lưu giải trí và xả stress sau những giờ học, làm việc căng thẳng và mệt mõi.
1.Trọn bộ game hoàn hảo nhất, hot nhất trên thị trường hiện nay
iBet 88 có kịch bản chơi đa dạng phong phú. Có nhiều game với độ sát phạt cao, thời gian chơi nhanh. Trong game mạng xã hội này các bạn có thể tham gia các trò chơi hấp dẫn và quen thuộc như các game bài, bóng đá, xổ số và các trò chơi may mắn khác.
tảng: Java, iOS, Android

Trong game đã tích hợp được các chức năng cần thiết như: Level đã đạt được, Thành tích thắng
thua ,Số tiền đã thắng, Bài đẹp nhất, Đồ ảo đã mua hoặc được tặng, Đồng bộ bạn
bè qua danh bạ điện thoại,...
3. Chức năng Tự phục hồi kết nối
Đảm bảo quyền lợi của người chơi, iBet88 là game duy nhất có khả năng tự
phục hồi kết nối và giữ trạng thái chơi sau khi quay trở lại.

4. Đồ họa cực đẹp

Và một điểm không thể bỏ qua nữa của iBet88 là đồ họa của game cực đẹp nhé. Game được thiết kế với phong cách trẻ
trung, hiện đại theo xu hướng mới, đảm bảo các game thủ sẽ phải trầm trồ mỗi khi vào iBet88.

Nhanh tay cho iBet88 về điện thoại của mình ngay để trải nghiệm!
Link tải trực tiếp :
Tai_iBet_88Hoặc
![]() | iBet88 3.2.13 - Game Bài Đẳng Cấp Game Bài hỗ trợ tất các dòng máy mobile, đấu trường, luật chơi, thách thức mới, nghẹt thở trong từng ván bài.... |
Người mẫu xinh đẹp chân dài khoe dáng đẹp cùng world cup
Thứ Tư, 2 tháng 7, 2014
truyện les "Tiểu thư và nông dân (full)" - phần 15
Tôi giật mình thức dậy , đồng hồ chỉ điểm 9 giờ sáng. Vệ sinh cá nhân xong, tôi xuống nhà gặp cô giúp việc.
“cậu ăn sáng đi” - cô giúp việc tươi cười
“dạ, con cảm ơn, cô có thấy tiểu thư đâu không?”

“tiểu thư đi học rồi cậu. Hôm nay là thứ hai mà”
“ah…” - lúc này tôi mới chợt nhớ ra, trưa nay tôi cũng đi học luyện thi.
Ở nhà một mình, thấy có vẻ chán khi không có em bên cạnh. Tôi nghĩ tôi nên kiếm việc gì đó làm, tôi lên phòng cầm mấy quyển sách ra ngoài vườn đọc. Tôi nhìn những vườn hoa, đi đến lấy nước tưới, bón phân, bắt sâu.
“Cậu Thanh ơi có thư” - có người chạy vào đưa tôi, tôi nhìn lá thư có vẻ lạ, chỉ có địa chỉ gửi cho tôi, còn người gửi thì không để tên. Tôi vào trong, ngồi xuống lấy lá thư ra.
NỘI DUNG BỨC THƯ
Xin chào cô Hai Khỏe thân yêu! - tôi nhăn nhó khi đọc dòng chữ này
Tôi đoán chắc là cô khá khó chịu khi mới vào thư đã như thế này rồi. Cô khá giỏi trong việc biến mình thành một chàng trai thật sự, nếu nói cô là con gái chắc người ta nghĩ tôi bịa chuyện. Gương mặt của cô góc cạnh, cánh tay cô to và có gân, đã vậy nước da của cô đen vì làm việc ngoài đồng, cô cũng có một chiều cao trung bình của một cậu thanh niên cần có. Bao nhiêu đó thôi cũng đủ thấy, cô sinh ra đáng lẽ phải là con trai chứ không thể là con gái, tôi chia buồn với cô điều đó. Chắc cô cũng thắc mắc tôi là ai? Mà việc đó có gì quan trọng không nhỉ? Cô vui và hạnh phúc chứ? Được ở bên người mình yêu, được ăn học đàn hoàn, đã vậy ông chủ của cô là một đại đai gia và có địa vị trong xã hội. Ông chủ có vẻ quý cô lắm nhỉ? dám đưa con gái của mình để cho cô dạy học và chăm sóc. Tôi không biết ông ta đã có quyết định đúng hay một sai lầm??
Khi đọc đến đây tôi gần như nghẹt thở. Nhưng rồi tôi quyết định đọc tiếp lá thư.
Không biết cô có đang nghĩ những gì tôi nói không nhỉ? Vi dụ như một ngày nào đó….? Ông chủ phát hiện ra cô không phải là trai, lại thêm việc cô lại có tình cảm với con gái ông ta thì sao? Việc ông ta không quan trọng một anh chàng nghèo hay giàu, chỉ cần đem lại hạnh phúc cho con gái ông ta là được. Nhưng vấn đề về giới tính thì sao? Liệu ông ta có chấp nhận một đứa con gái yêu một đứa con gái không? Chậc chậc … thật là khó nghĩ? Nếu tôi là ông ta chăc tôi không độ lượng đến mức chấp nhận điều trái tự nhiên đó đâu. Tôi tin là ông ta không chấp nhận điều đó đâu.
Cô có biết tình yêu là gì không? Tình yêu là sự hy sinh để cho người mình yêu hạnh phúc! Cô nghĩ xem cô đã làm gì khiến cho Trân hạnh phúc? Ngoài việc cô sắp lôi Trân ra cuộc sống bình thường để đến với cuộc sống trốn tránh và đầy dư luận? Chắc cô hạnh phúc khi Trân phải chịu chung với cô. Tôi có nói nặng lời quá không? nếu là người khác chắc nặng hơn tôi. Hôm đi chơi công viên vui chứ? Tôi có chụp hình của hai người đấy! Xem coi đẹp không?
Tôi vội lục phong thư thì thấy những bức ảnh của tôi và em đi chơi rất vui vẻ, lúc này tôi không thể nào bình tỉnh được.
Hình đẹp không? Hai người thật là tình tứ, thật là lãng mạn. Nhưng tình yêu thật là lãng xẹt. Nó sẽ không lãng nhách nếu cô là trai 100%. Không biết tương lai của hai người sẽ như thế nào nhỉ? Ah không, làm sao mà hai người được, tôi chỉ quan tâm đến Trân thôi, còn cô ra sao thì mặc kệ cô. Làm sao tôi có thể khoanh tay đứng nhìn Trân có một cuộc sống đầy khó khăn mà cô mang đến cho Trân chứ! Không bao giờ! Haiz… nhưng xét đi thì cũng xét lại, cô cũng thật đáng thương và tội nghiệp. Thôi thì … tôi sẽ cho cô thêm ít thời gian để ở bên Trân vậy? bắt cô rời xa ngay thì thật là khó, làm người ai làm vậy đúng không? Hãy tranh thủ vui vẻ, hạnh phúc bên Trân đi. Vì Trân sắp là của tôi rồi!!! Chúc cô vui vẻ những thời gian ít ỏi sắp tơi! Chào cô Hai Khỏe thân yêu!
Đọc xong lá thư thì tôi cũng biết ai gửi cho tôi. Chính là Jack. Tôi từ từ đặt lá thư xuống bàn, cầm những bức ảnh mà hắn đã gửi cho tôi. Những ngón tay của tôi chạm vào em trong ảnh, nụ cười và ánh mắt yêu thương em dành cho tôi. Tôi tự hỏi HẠNH PHÚC là gì? là yêu và được yêu? Hay hy sinh tất cả vì người mình yêu? Hay cố gắng cùng người mình yêu vượt qua khó khăn. Hay … để cho người mình yêu có một hạnh phúc khác?
“NÈ! Anh làm gì mà buồn quá vậy?” - giật mình khi thấy em ở trước mặt tôi
“Ah! đâu có gì đâu” - tôi cười với em.
“Hình gì vậy cho em coi với” - em lấy những bức ảnh trên tay tôi, tôi không kip cất chúng đi.
“Đưa đây cho anh!”
“hình hai đứa dể thương quá, ở đâu anh có nó vậy hả?”
“ờ … anh …”
“Ủa thư của ai vậy?” - em nhìn xuống bàn
“không có gi đâu” - tôi giật lá thư vào tay
“Có gì mà anh dấu em vậy?” - em vừa nói vừa xem hình.
“hì hì … ah! người ta gửi kèm bức hình với thư thôi, nói là rất vui khi thấy hai đứa mình dể thương, ng ta chụp rồi gửi đó mà”
“ah ah … ủa? chụp một người lạ mà biết địa chỉ gửi hả?”
“ờ đúng ra là anh kêu người ta chụp cho mình, nhưng không để cho em biết, tính làm cho em bất ngờ mà giờ em thấy rồi” - tôi bỏ thư vào túi quần
“nay có dụ này nửa” - em nhìn tôi cười rồi chề môi -”hình đẹp lắm, cám ơn anh” - em ôm lấy cổ của tôi cảm ơn rối rít
“hì hì .. đâu có gì đâu, miễn em thích và vui là được rồi”
“Em sẽ giữ nó thật kỉ, ah! Anh chuẩn bị đi nha, lát nửa khoảng 1h chúng ta sẽ đi ăn với gia đình Quỳnh và Khanh đó”
“nhưng hôm nay anh đi học mà”
“nghĩ một ngày cũng có sao đâu?”
“uhm.. để anh xin phép đã”
“khỏi! Em xin phép dùm anh luôn rồi”
Thấy em vui như vậy? Làm sao tôi có thể cho em biết được chuyện gì chứ? tôi không thể. Tôi phải làm gì để có thể ở bên em? Không mang đến nặng nề cho em, cho em một hạnh phúc trọn vẹn.
_________________________________________________
Hì hì ... tự phạt là sẽ post một chap ngắn cho các bạn đọc ^^. Buổi tối vui vẻ hen! Hẹn chủ nhật có chap mơi!
Mọi thứ đã chuẩn bị xong, tôi và em khởi hành. Thật sự trong đầu tôi luôn nghĩ về lá thư, những lời đe dọa, xỉ nhục trong bức thư của Jack gửi đến.
“Anh đang nghĩ gì vậy?” - em nắm lấy tay tôi và hỏi
“Ah.. anh không biết lúc gặp họ sẽ như thế nào nửa” - tôi cười nhẹ
“Không sao đâu anh, chỉ là dùng bữa tối chung thôi, anh cứ thoải mái tự nhiên, đừng căng thẳng quá”
“uhm..” - tôi gật đầu, cứ như là hiểu mọi việc. Thật sự đó không là vấn đề mà tôi lo.
7h Tối, xe dừng bánh trước một nhà hàng khá sang trọng. Lúc này có nhân viên nhà hàng đến mửa cửa xe và mời tôi xuống. Tôi đưa mắt nhìn lên tòa nhà cao tầng, tôi không thể tin được là có một ngày tôi sẽ bước vào một nơi sang trọng như vậy. Tôi bước vào một cái thùng kính.
“Ua? đầy là gì vậy?” - tôi nói nhỏ với em
“Thang máy đó anh”
“Ah…” - vây là tôi biết nó là gì rồi.
Thang máy đưa chúng tôi đến tầng cao nhất, nó là sân thượng của một nhà hàng khách sạn. Nhìn xa xa thì tôi thấy Quỳnh và Khanh. Chúng nó chạy lại tiếp tôi, mời tôi và em vào bàn cùng với gia đình.
“Giới thiệu với cả nhà đây là anh Thanh, người mà đã cứu con và Khanh đêm hôm đó, còn Trân là bạn học của con” - Quỳnh giới thiệu tôi và Trân cùng với gia đình
“Dạ con chào bác trai bác gái ah” - tôi cuối chào ba mẹ Quỳnh, ba mẹ Khanh. Họ đúng là người nhiều tiền thật, họ ăn mặc toát lên vẻ sang trọng vào giàu có.
“Dạ, con chào bác trai, bác gái, ạ” - em cuối đầu chào
“Rất vui khi được gặp con” - người đàn ông có râu quai nón, người khá bự con, giọng khàn khàn, gương mặt nhìn khá dữ. Bắt tay với tôi
“Đây là ba của Khanh đó anh” - Quỳnh giới thiệu
“Dạ, con chào bác ah”
“Ngồi kế bên bác trai, là mẹ của Khanh đó anh” - người phụ nữ có nét hiền hậu hơn
“Dạ, con chào bác”
“Còn đây là ba mẹ của em” - Quỳnh cũng giởi thiệu luôn một lúc.
“Dạ” - tôi và em cứ gật đầu chào liên tục.
“Con bao nhiêu tuổi rồi?” - mẹ của Khanh nhìn tôi hỏi
“Dạ … con năm nay 22 tuổi?”
“uhm.. con đi làm chưa?”
“dạ… hiện tại con được ba của Trân là ông chủ, cho đi học ôn thi đại học và làm gia sư cho Trân ah”
“Uhm… sao con học trể vậy?” - mẹ của Khanh tiếp tục hỏi
“Dạ… tại vì con nghĩ học để lo cho mấy đứa em ở dưới quê đi học, con lên đây tìm việc làm, may mắn con gặp được ông chủ ah”
“ba mẹ con đâu?” - ba của Khanh tiếp lời
“dạ … ba mẹ con mất rồi, do lũ lụt”
“Uhm…con đúng là thanh niên tốt, từ nhỏ chắc con cực khổ lắm phải không?”
“Dạ… ban đầu con cũng cực lắm, nhưng dần cũng quen với nó”
“Hai đứa con thấy anh Thanh chưa? học tập theo anh Thanh đi”
“Dạ” - Khanh và Quỳnh nhìn nhau cười tủm tỉm
Tôi, Trân và gia đình của Khanh và Quỳnh. Dùng buổi tối với nhau khá vui vẻ, tôi không có cảm giác nặng nề hay cầu kì với họ. Thật sự tôi thấy họ cũng khá bận với công việc của họ, nên việc chăm lo cho những đứa con của họ có những sơ xuất, từ khi chuyện xảy ra. Họ bắt đầu quan tâm con cái của mình hơn, lo lắng, chăm sóc cho tụi nó nhiều hơn. Họ hỏi thăm tôi rất nhiều, họ có đề nghị muốn tôi làm gia sư cho Quỳnh và Khanh giống như em vậy. Tôi không biết là nên nhận hay không? Nhưng thật sự giờ học trên trường của Quỳnh, Khanh và Trân cùng giờ với nhau.
“Con không nhận hai đứa nó, tụi bác buồn lắm đó” - mẹ của Quỳnh nói
“Thật sự, Bác không biết phải gửi gắm tụi nó cho ai, con cứ cho tụi nó học chung giờ với Trân lên nhà Trân học, Bác cũng là bạn của ba Trân, nên ta nghĩ bác ấy không thấy phiền đâu” - ba của Quỳnh nói
“Anh đồng ý đi, có bạn học chung em học cũng thấy vui hơn nửa” - Trân nói với tôi
“Dạ… nếu bác nói vậy thì con nhận lời ah”
Vậy là bây giờ tôi là gia sư của Quỳnh, Khanh và Trân. Tiền mỗi tháng tôi sẽ nhận được là 10tr một tháng. Bây giờ hàng tháng tôi có thể kiếm cả chục triệu nhờ vào việc làm gia sư cho Quỳnh, Khanh và Trân. Cũng vui đó chứ, tôi có thể ôn lại kiến thức cũ của mình, cùng học chung.
5 THÁNG TRÔI QUA…..
Chỉ mới vài tháng tôi dạy kèm cho Quỳnh, Khanh và Trân. Thật sự cả ba học rất tiến bộ. Bằng kết quả điểm thi cuối năm lớp 10. Không còn hiện tượng không thuộc bài, không làm bài, không đi trể. Những con điểm cao 7 8 9 10. Luôn là những con điểm mà cả ba đạt được, tôi được biết cả ba đều đạt học sinh khá trở lên. Những lời phê của giáo viên trong sổ liên lạc.
“tiến bộ, có cố gắng, thay đổi tốt hơn, ngoan, đáng khen”.Điều này, đã làm cho cha mẹ, Khanh, Quỳnh, Ông chủ của tôi rất hài lòng về tôi.
Như vậy là cả ba cũng xong lớp 10 rồi. Được nghĩ ngơi được vui chơi rồi, còn tôi thì chỉ còn không đến hai tháng là kì thi đại học diễn ra. Và nếu tính ra tôi đã yêu em, bên cạnh em cũng đã gần một năm rồi. Tôi nghĩ tôi nên chuẩn bị một món quà nhỏ do mình tự làm, để mừng em đạt được kết quả tốt cuối năm. Chiều hôm đó thấy em đang xem tivi ở phòng khách ăn bánh ngồi cười ầm trời, tôi liền xà xuống ngồi kế bên em.
“Em xem gì mà cười dữ vậy?” - tôi hỏi em và nhìn vào chiếc TV
“Tom and Jerry”
“Oh…” - tôi cùng ngồi xem với em, bộ phim này cũng vui nhỉ? Ròi hai đứa cùng xem cùng cười.
“Ủa? Anh không học bài hả?” - em hỏi tôi
“Uhm… giải lao chút xíu, em giờ sướng rồi ăn uống chơi đùa thoải mái”
“hihi… em sẽ chọc tức anh hoài hoài … anh học bài thì em chơi… ai biểu hồi trước bắt tụi em học và làm bài quá trời làm gì? bây giờ ông trời phạt anh đó” - em le lưỡi chọc tôi
“UHm.. thì bị phạt? mà tối nay mình đi đâu chơi ha!”
“Đi đâu là đi đâu?” - em vẫn chăm chú vào hoạt hình, có vẻ sức quyến rủ của hoạt hình còn mạnh hơn cả sức quyến rủ của tôi.
“Anh cũng chưa biết nửa, anh cũng đang suy nghỉ?”
“Vậy anh suy nghĩ đi, rồi cho em biết ha”
“Anh không có biết chỗ nào để đi chơi” - tôi gãi đầu rồi nhìn em.
“hihi… tội nghiệp anh của em quá” - em nhìn tôi cười thật tươi, tiến lại gần tôi hơn và cho tôi nụ hôn nhẹ ở môi.
“Hay là tụi mình đi Vũng Tàu chơi đi, rủ Quỳnh và Khanh đi chung nửa”
“Vũng Tàu hả? anh có nghe đến nó không biết có xa không?”
“hihi… gần ah! đi có 120km thôi” - em le lưỡi
“hog sao? gần hơn ở dưới quê anh mà, em xin phép ba chưa?”
“em sẽ gặp ba và xin phép, với lại ba sẽ cho thôi, vì lần này em đã công phá mà”
“Uhm… hì hì …”
Một lúc sau thì ông chủ về.
“Ba về rồi?” - em chạy ra mừng ông chủ
“Gì vậy con gái? con có chuyện gì vui hả?” - ông chủ cười và ngồi xuống
“Ba chưa có thưởng cho con về kết quả cuối năm”
“ờ ha .. ta bận quá quên mất điều đó, bây giờ con muốn ta thưởng cho con điều gì?”
“Dạ.. con muốn đi chơi Vũng Tàu”
“Duyệt, mà con đi với ai?”
“Dạ đi chung với gia sư, Quỳnh và Khanh”
“uhm.. ta đồng ý”
“hihi.. ba là số một”
Thấy hai cha con em vui vẻ với nhau hơn xưa, thật sự lòng tôi cũng cảm thấy mừng thầm cho điều đó, không còn như xưa, không còn khoảng cách, ông chủ cũng dành thời gian cho em nhiều hơn, công việc và gia đình tôi nghĩ ông cũng đã cân bằng được phần nào.
1 TUẦN SAU, TẠI VŨNG TÀU.
“Wow……….wowowowowow” - chúng tôi cùng la thật lớn khi đứng trước biển, cảm giác thật là tuyệt, được phóng xa tầm mắt của mình không giới hạn, gió biển làm cho ta cảm thấy thật thanh bình.
“thích quá…… yeah!!!!!!!!!!!” - Quỳnh reo lên - “xuống biển thôi, lâu lắm rồi mới đi chơi như thế này”
“hahaha… mát quá… mát quá” - Khanh ào xuống biến hòa mình với làn sóng
“sóng kìa” - tôi nắm lấy tay em kéo em xuống nước, nhảy lên trên những con sóng. Thế là cả bốn đứa ướt hết từ đầu đến chân.Cả bốn cùng nghịch nước, chia ra hai phe Tôi và Khanh, cùng với Quỳnh và Trân.
“Chiến đấu… 1 2 3 Đánh nào” - Tôi và Khanh dùng tay hết sức để hất nước tung tóe lên người đối phương. Giỡn với nhau cũng thật vui nhưng cũng không kém phần mệt. Phòng của Khách Sạn cũng được chuẩn bị sẵn cho chúng tôi, tiên ở chỗ khách sạn nằm đối diện ở biển, đi ra cũng khá gần.
Tôi ở chung phòng với em, Quỳnh và Khanh ở chung với nhau. Ban đầu thì không phải vậy? Nam ở với nam, nữ ở với nữ. Do hai cô tiểu thư muốn như trên nên chúng tôi đồng ý, mà chúng tôi cũng vui vẻ đồng ý đó thôi, được ở chung với người mình thương thì việc gì phải từ chối. Thích lắm mà cứ làm bộ. Hì hì …. Và bây giờ trong phòng tôi và em đang ở cùng với nhau.
“Lát nửa chúng ta sẽ làm gì?” - tôi hỏi trong khi em đang xếp đồ vào tủ
“Bây giờ anh nằm nghĩ một chút đi, tối nay chúng ta sẽ di ăn, rồi đi dạo vòng vòng”
“Ở đây đồ biển chắc sẽ ngon lắm” - tôi ngã lưng trên giường để hai tay ở sau đầu
“uhm… đương nhiên ra biển thì ăn đồ biển sẽ rất ngon rồi” -em đến và nằm kế bên tôi
“Em nè … “ - tôi nhìn sang em và nói
“Gì vậy anh?”
“uhm… nếu như một ngày nào đó, do một lý do hay yếu tố nào đó, anh không còn ở bên cạnh em nửa, em sẽ ra sao?”
“Em đương nhiên là buồn và đau khổ lắm, mà tại sao lại nói cái chuyện xui xẻo đó hả?”
“Hì hì … anh hỏi vậy thôi mà”
“Hay quá, hỏi toàn gì đâu ah”
“Anh hỏi thiệt đó! Em sẽ sống tốt chứ?”
“Nè! không có hỏi kiểu đó nửa, em giận anh luôn bây giờ” - tôi hỏi thêm một lần nửa, thì thấy em bắt dau không vui thật, nên tôi nghĩ dừng lại chủ đề này thì hơn. Nó khiến cho tôi nghĩ đến bức thư mà Jack đã gửi cho tôi vào 5 tháng trước. Những thời gian này thật là êm ả, vậy khi nào chuyện kinh khủng nhất sẽ xảy ra đây. Hắn đang làm gì? Hắn đang muốn gì ở tôi.
Buổi tối chúng tôi đi dạo và cùng ăn uống với nhau, rất vui vẻ rất hài hước cùng với nhau. Khanh là một người khá năng động, vui tính nhưng cũng bộc trực, nóng tính, cứng đầu. Quỳnh là một cô gái mạnh mẽ, khá táo bạo trong ăn nói, trong hành động. Tôi thấy Quỳnh mạnh mẽ, cứng rắn hơn cả em. Còn Trân người con gái tôi yêu, khi mới gặp có thể người ta nhận xét đánh giá em rằng, em là một cô gái khó gần, có một chút khó hiểu, em cũng là một cô gái dễ bị tổn thương, nhưng cũng là cô gái không ngại khó khăn mà vượt qua.
Ăn chơi vậy là đủ rồi, cần phải đến giờ về phòng nghỉ ngơi, chuẩn bị cho ngày mai vui chơi tiếp.
“cậu ăn sáng đi” - cô giúp việc tươi cười
“dạ, con cảm ơn, cô có thấy tiểu thư đâu không?”

“tiểu thư đi học rồi cậu. Hôm nay là thứ hai mà”
“ah…” - lúc này tôi mới chợt nhớ ra, trưa nay tôi cũng đi học luyện thi.
Ở nhà một mình, thấy có vẻ chán khi không có em bên cạnh. Tôi nghĩ tôi nên kiếm việc gì đó làm, tôi lên phòng cầm mấy quyển sách ra ngoài vườn đọc. Tôi nhìn những vườn hoa, đi đến lấy nước tưới, bón phân, bắt sâu.
“Cậu Thanh ơi có thư” - có người chạy vào đưa tôi, tôi nhìn lá thư có vẻ lạ, chỉ có địa chỉ gửi cho tôi, còn người gửi thì không để tên. Tôi vào trong, ngồi xuống lấy lá thư ra.
NỘI DUNG BỨC THƯ
Xin chào cô Hai Khỏe thân yêu! - tôi nhăn nhó khi đọc dòng chữ này
Tôi đoán chắc là cô khá khó chịu khi mới vào thư đã như thế này rồi. Cô khá giỏi trong việc biến mình thành một chàng trai thật sự, nếu nói cô là con gái chắc người ta nghĩ tôi bịa chuyện. Gương mặt của cô góc cạnh, cánh tay cô to và có gân, đã vậy nước da của cô đen vì làm việc ngoài đồng, cô cũng có một chiều cao trung bình của một cậu thanh niên cần có. Bao nhiêu đó thôi cũng đủ thấy, cô sinh ra đáng lẽ phải là con trai chứ không thể là con gái, tôi chia buồn với cô điều đó. Chắc cô cũng thắc mắc tôi là ai? Mà việc đó có gì quan trọng không nhỉ? Cô vui và hạnh phúc chứ? Được ở bên người mình yêu, được ăn học đàn hoàn, đã vậy ông chủ của cô là một đại đai gia và có địa vị trong xã hội. Ông chủ có vẻ quý cô lắm nhỉ? dám đưa con gái của mình để cho cô dạy học và chăm sóc. Tôi không biết ông ta đã có quyết định đúng hay một sai lầm??
Khi đọc đến đây tôi gần như nghẹt thở. Nhưng rồi tôi quyết định đọc tiếp lá thư.
Không biết cô có đang nghĩ những gì tôi nói không nhỉ? Vi dụ như một ngày nào đó….? Ông chủ phát hiện ra cô không phải là trai, lại thêm việc cô lại có tình cảm với con gái ông ta thì sao? Việc ông ta không quan trọng một anh chàng nghèo hay giàu, chỉ cần đem lại hạnh phúc cho con gái ông ta là được. Nhưng vấn đề về giới tính thì sao? Liệu ông ta có chấp nhận một đứa con gái yêu một đứa con gái không? Chậc chậc … thật là khó nghĩ? Nếu tôi là ông ta chăc tôi không độ lượng đến mức chấp nhận điều trái tự nhiên đó đâu. Tôi tin là ông ta không chấp nhận điều đó đâu.
Cô có biết tình yêu là gì không? Tình yêu là sự hy sinh để cho người mình yêu hạnh phúc! Cô nghĩ xem cô đã làm gì khiến cho Trân hạnh phúc? Ngoài việc cô sắp lôi Trân ra cuộc sống bình thường để đến với cuộc sống trốn tránh và đầy dư luận? Chắc cô hạnh phúc khi Trân phải chịu chung với cô. Tôi có nói nặng lời quá không? nếu là người khác chắc nặng hơn tôi. Hôm đi chơi công viên vui chứ? Tôi có chụp hình của hai người đấy! Xem coi đẹp không?
Tôi vội lục phong thư thì thấy những bức ảnh của tôi và em đi chơi rất vui vẻ, lúc này tôi không thể nào bình tỉnh được.
Hình đẹp không? Hai người thật là tình tứ, thật là lãng mạn. Nhưng tình yêu thật là lãng xẹt. Nó sẽ không lãng nhách nếu cô là trai 100%. Không biết tương lai của hai người sẽ như thế nào nhỉ? Ah không, làm sao mà hai người được, tôi chỉ quan tâm đến Trân thôi, còn cô ra sao thì mặc kệ cô. Làm sao tôi có thể khoanh tay đứng nhìn Trân có một cuộc sống đầy khó khăn mà cô mang đến cho Trân chứ! Không bao giờ! Haiz… nhưng xét đi thì cũng xét lại, cô cũng thật đáng thương và tội nghiệp. Thôi thì … tôi sẽ cho cô thêm ít thời gian để ở bên Trân vậy? bắt cô rời xa ngay thì thật là khó, làm người ai làm vậy đúng không? Hãy tranh thủ vui vẻ, hạnh phúc bên Trân đi. Vì Trân sắp là của tôi rồi!!! Chúc cô vui vẻ những thời gian ít ỏi sắp tơi! Chào cô Hai Khỏe thân yêu!
Đọc xong lá thư thì tôi cũng biết ai gửi cho tôi. Chính là Jack. Tôi từ từ đặt lá thư xuống bàn, cầm những bức ảnh mà hắn đã gửi cho tôi. Những ngón tay của tôi chạm vào em trong ảnh, nụ cười và ánh mắt yêu thương em dành cho tôi. Tôi tự hỏi HẠNH PHÚC là gì? là yêu và được yêu? Hay hy sinh tất cả vì người mình yêu? Hay cố gắng cùng người mình yêu vượt qua khó khăn. Hay … để cho người mình yêu có một hạnh phúc khác?
“NÈ! Anh làm gì mà buồn quá vậy?” - giật mình khi thấy em ở trước mặt tôi
“Ah! đâu có gì đâu” - tôi cười với em.
“Hình gì vậy cho em coi với” - em lấy những bức ảnh trên tay tôi, tôi không kip cất chúng đi.
“Đưa đây cho anh!”
“hình hai đứa dể thương quá, ở đâu anh có nó vậy hả?”
“ờ … anh …”
“Ủa thư của ai vậy?” - em nhìn xuống bàn
“không có gi đâu” - tôi giật lá thư vào tay
“Có gì mà anh dấu em vậy?” - em vừa nói vừa xem hình.
“hì hì … ah! người ta gửi kèm bức hình với thư thôi, nói là rất vui khi thấy hai đứa mình dể thương, ng ta chụp rồi gửi đó mà”
“ah ah … ủa? chụp một người lạ mà biết địa chỉ gửi hả?”
“ờ đúng ra là anh kêu người ta chụp cho mình, nhưng không để cho em biết, tính làm cho em bất ngờ mà giờ em thấy rồi” - tôi bỏ thư vào túi quần
“nay có dụ này nửa” - em nhìn tôi cười rồi chề môi -”hình đẹp lắm, cám ơn anh” - em ôm lấy cổ của tôi cảm ơn rối rít
“hì hì .. đâu có gì đâu, miễn em thích và vui là được rồi”
“Em sẽ giữ nó thật kỉ, ah! Anh chuẩn bị đi nha, lát nửa khoảng 1h chúng ta sẽ đi ăn với gia đình Quỳnh và Khanh đó”
“nhưng hôm nay anh đi học mà”
“nghĩ một ngày cũng có sao đâu?”
“uhm.. để anh xin phép đã”
“khỏi! Em xin phép dùm anh luôn rồi”
Thấy em vui như vậy? Làm sao tôi có thể cho em biết được chuyện gì chứ? tôi không thể. Tôi phải làm gì để có thể ở bên em? Không mang đến nặng nề cho em, cho em một hạnh phúc trọn vẹn.
_________________________________________________
Hì hì ... tự phạt là sẽ post một chap ngắn cho các bạn đọc ^^. Buổi tối vui vẻ hen! Hẹn chủ nhật có chap mơi!
Mọi thứ đã chuẩn bị xong, tôi và em khởi hành. Thật sự trong đầu tôi luôn nghĩ về lá thư, những lời đe dọa, xỉ nhục trong bức thư của Jack gửi đến.
“Anh đang nghĩ gì vậy?” - em nắm lấy tay tôi và hỏi
“Ah.. anh không biết lúc gặp họ sẽ như thế nào nửa” - tôi cười nhẹ
“Không sao đâu anh, chỉ là dùng bữa tối chung thôi, anh cứ thoải mái tự nhiên, đừng căng thẳng quá”
“uhm..” - tôi gật đầu, cứ như là hiểu mọi việc. Thật sự đó không là vấn đề mà tôi lo.
7h Tối, xe dừng bánh trước một nhà hàng khá sang trọng. Lúc này có nhân viên nhà hàng đến mửa cửa xe và mời tôi xuống. Tôi đưa mắt nhìn lên tòa nhà cao tầng, tôi không thể tin được là có một ngày tôi sẽ bước vào một nơi sang trọng như vậy. Tôi bước vào một cái thùng kính.
“Ua? đầy là gì vậy?” - tôi nói nhỏ với em
“Thang máy đó anh”
“Ah…” - vây là tôi biết nó là gì rồi.
Thang máy đưa chúng tôi đến tầng cao nhất, nó là sân thượng của một nhà hàng khách sạn. Nhìn xa xa thì tôi thấy Quỳnh và Khanh. Chúng nó chạy lại tiếp tôi, mời tôi và em vào bàn cùng với gia đình.
“Giới thiệu với cả nhà đây là anh Thanh, người mà đã cứu con và Khanh đêm hôm đó, còn Trân là bạn học của con” - Quỳnh giới thiệu tôi và Trân cùng với gia đình
“Dạ con chào bác trai bác gái ah” - tôi cuối chào ba mẹ Quỳnh, ba mẹ Khanh. Họ đúng là người nhiều tiền thật, họ ăn mặc toát lên vẻ sang trọng vào giàu có.
“Dạ, con chào bác trai, bác gái, ạ” - em cuối đầu chào
“Rất vui khi được gặp con” - người đàn ông có râu quai nón, người khá bự con, giọng khàn khàn, gương mặt nhìn khá dữ. Bắt tay với tôi
“Đây là ba của Khanh đó anh” - Quỳnh giới thiệu
“Dạ, con chào bác ah”
“Ngồi kế bên bác trai, là mẹ của Khanh đó anh” - người phụ nữ có nét hiền hậu hơn
“Dạ, con chào bác”
“Còn đây là ba mẹ của em” - Quỳnh cũng giởi thiệu luôn một lúc.
“Dạ” - tôi và em cứ gật đầu chào liên tục.
“Con bao nhiêu tuổi rồi?” - mẹ của Khanh nhìn tôi hỏi
“Dạ … con năm nay 22 tuổi?”
“uhm.. con đi làm chưa?”
“dạ… hiện tại con được ba của Trân là ông chủ, cho đi học ôn thi đại học và làm gia sư cho Trân ah”
“Uhm… sao con học trể vậy?” - mẹ của Khanh tiếp tục hỏi
“Dạ… tại vì con nghĩ học để lo cho mấy đứa em ở dưới quê đi học, con lên đây tìm việc làm, may mắn con gặp được ông chủ ah”
“ba mẹ con đâu?” - ba của Khanh tiếp lời
“dạ … ba mẹ con mất rồi, do lũ lụt”
“Uhm…con đúng là thanh niên tốt, từ nhỏ chắc con cực khổ lắm phải không?”
“Dạ… ban đầu con cũng cực lắm, nhưng dần cũng quen với nó”
“Hai đứa con thấy anh Thanh chưa? học tập theo anh Thanh đi”
“Dạ” - Khanh và Quỳnh nhìn nhau cười tủm tỉm
Tôi, Trân và gia đình của Khanh và Quỳnh. Dùng buổi tối với nhau khá vui vẻ, tôi không có cảm giác nặng nề hay cầu kì với họ. Thật sự tôi thấy họ cũng khá bận với công việc của họ, nên việc chăm lo cho những đứa con của họ có những sơ xuất, từ khi chuyện xảy ra. Họ bắt đầu quan tâm con cái của mình hơn, lo lắng, chăm sóc cho tụi nó nhiều hơn. Họ hỏi thăm tôi rất nhiều, họ có đề nghị muốn tôi làm gia sư cho Quỳnh và Khanh giống như em vậy. Tôi không biết là nên nhận hay không? Nhưng thật sự giờ học trên trường của Quỳnh, Khanh và Trân cùng giờ với nhau.
“Con không nhận hai đứa nó, tụi bác buồn lắm đó” - mẹ của Quỳnh nói
“Thật sự, Bác không biết phải gửi gắm tụi nó cho ai, con cứ cho tụi nó học chung giờ với Trân lên nhà Trân học, Bác cũng là bạn của ba Trân, nên ta nghĩ bác ấy không thấy phiền đâu” - ba của Quỳnh nói
“Anh đồng ý đi, có bạn học chung em học cũng thấy vui hơn nửa” - Trân nói với tôi
“Dạ… nếu bác nói vậy thì con nhận lời ah”
Vậy là bây giờ tôi là gia sư của Quỳnh, Khanh và Trân. Tiền mỗi tháng tôi sẽ nhận được là 10tr một tháng. Bây giờ hàng tháng tôi có thể kiếm cả chục triệu nhờ vào việc làm gia sư cho Quỳnh, Khanh và Trân. Cũng vui đó chứ, tôi có thể ôn lại kiến thức cũ của mình, cùng học chung.
5 THÁNG TRÔI QUA…..
Chỉ mới vài tháng tôi dạy kèm cho Quỳnh, Khanh và Trân. Thật sự cả ba học rất tiến bộ. Bằng kết quả điểm thi cuối năm lớp 10. Không còn hiện tượng không thuộc bài, không làm bài, không đi trể. Những con điểm cao 7 8 9 10. Luôn là những con điểm mà cả ba đạt được, tôi được biết cả ba đều đạt học sinh khá trở lên. Những lời phê của giáo viên trong sổ liên lạc.
“tiến bộ, có cố gắng, thay đổi tốt hơn, ngoan, đáng khen”.Điều này, đã làm cho cha mẹ, Khanh, Quỳnh, Ông chủ của tôi rất hài lòng về tôi.
Như vậy là cả ba cũng xong lớp 10 rồi. Được nghĩ ngơi được vui chơi rồi, còn tôi thì chỉ còn không đến hai tháng là kì thi đại học diễn ra. Và nếu tính ra tôi đã yêu em, bên cạnh em cũng đã gần một năm rồi. Tôi nghĩ tôi nên chuẩn bị một món quà nhỏ do mình tự làm, để mừng em đạt được kết quả tốt cuối năm. Chiều hôm đó thấy em đang xem tivi ở phòng khách ăn bánh ngồi cười ầm trời, tôi liền xà xuống ngồi kế bên em.
“Em xem gì mà cười dữ vậy?” - tôi hỏi em và nhìn vào chiếc TV
“Tom and Jerry”
“Oh…” - tôi cùng ngồi xem với em, bộ phim này cũng vui nhỉ? Ròi hai đứa cùng xem cùng cười.
“Ủa? Anh không học bài hả?” - em hỏi tôi
“Uhm… giải lao chút xíu, em giờ sướng rồi ăn uống chơi đùa thoải mái”
“hihi… em sẽ chọc tức anh hoài hoài … anh học bài thì em chơi… ai biểu hồi trước bắt tụi em học và làm bài quá trời làm gì? bây giờ ông trời phạt anh đó” - em le lưỡi chọc tôi
“UHm.. thì bị phạt? mà tối nay mình đi đâu chơi ha!”
“Đi đâu là đi đâu?” - em vẫn chăm chú vào hoạt hình, có vẻ sức quyến rủ của hoạt hình còn mạnh hơn cả sức quyến rủ của tôi.
“Anh cũng chưa biết nửa, anh cũng đang suy nghỉ?”
“Vậy anh suy nghĩ đi, rồi cho em biết ha”
“Anh không có biết chỗ nào để đi chơi” - tôi gãi đầu rồi nhìn em.
“hihi… tội nghiệp anh của em quá” - em nhìn tôi cười thật tươi, tiến lại gần tôi hơn và cho tôi nụ hôn nhẹ ở môi.
“Hay là tụi mình đi Vũng Tàu chơi đi, rủ Quỳnh và Khanh đi chung nửa”
“Vũng Tàu hả? anh có nghe đến nó không biết có xa không?”
“hihi… gần ah! đi có 120km thôi” - em le lưỡi
“hog sao? gần hơn ở dưới quê anh mà, em xin phép ba chưa?”
“em sẽ gặp ba và xin phép, với lại ba sẽ cho thôi, vì lần này em đã công phá mà”
“Uhm… hì hì …”
Một lúc sau thì ông chủ về.
“Ba về rồi?” - em chạy ra mừng ông chủ
“Gì vậy con gái? con có chuyện gì vui hả?” - ông chủ cười và ngồi xuống
“Ba chưa có thưởng cho con về kết quả cuối năm”
“ờ ha .. ta bận quá quên mất điều đó, bây giờ con muốn ta thưởng cho con điều gì?”
“Dạ.. con muốn đi chơi Vũng Tàu”
“Duyệt, mà con đi với ai?”
“Dạ đi chung với gia sư, Quỳnh và Khanh”
“uhm.. ta đồng ý”
“hihi.. ba là số một”
Thấy hai cha con em vui vẻ với nhau hơn xưa, thật sự lòng tôi cũng cảm thấy mừng thầm cho điều đó, không còn như xưa, không còn khoảng cách, ông chủ cũng dành thời gian cho em nhiều hơn, công việc và gia đình tôi nghĩ ông cũng đã cân bằng được phần nào.
1 TUẦN SAU, TẠI VŨNG TÀU.
“Wow……….wowowowowow” - chúng tôi cùng la thật lớn khi đứng trước biển, cảm giác thật là tuyệt, được phóng xa tầm mắt của mình không giới hạn, gió biển làm cho ta cảm thấy thật thanh bình.
“thích quá…… yeah!!!!!!!!!!!” - Quỳnh reo lên - “xuống biển thôi, lâu lắm rồi mới đi chơi như thế này”
“hahaha… mát quá… mát quá” - Khanh ào xuống biến hòa mình với làn sóng
“sóng kìa” - tôi nắm lấy tay em kéo em xuống nước, nhảy lên trên những con sóng. Thế là cả bốn đứa ướt hết từ đầu đến chân.Cả bốn cùng nghịch nước, chia ra hai phe Tôi và Khanh, cùng với Quỳnh và Trân.
“Chiến đấu… 1 2 3 Đánh nào” - Tôi và Khanh dùng tay hết sức để hất nước tung tóe lên người đối phương. Giỡn với nhau cũng thật vui nhưng cũng không kém phần mệt. Phòng của Khách Sạn cũng được chuẩn bị sẵn cho chúng tôi, tiên ở chỗ khách sạn nằm đối diện ở biển, đi ra cũng khá gần.
Tôi ở chung phòng với em, Quỳnh và Khanh ở chung với nhau. Ban đầu thì không phải vậy? Nam ở với nam, nữ ở với nữ. Do hai cô tiểu thư muốn như trên nên chúng tôi đồng ý, mà chúng tôi cũng vui vẻ đồng ý đó thôi, được ở chung với người mình thương thì việc gì phải từ chối. Thích lắm mà cứ làm bộ. Hì hì …. Và bây giờ trong phòng tôi và em đang ở cùng với nhau.
“Lát nửa chúng ta sẽ làm gì?” - tôi hỏi trong khi em đang xếp đồ vào tủ
“Bây giờ anh nằm nghĩ một chút đi, tối nay chúng ta sẽ di ăn, rồi đi dạo vòng vòng”
“Ở đây đồ biển chắc sẽ ngon lắm” - tôi ngã lưng trên giường để hai tay ở sau đầu
“uhm… đương nhiên ra biển thì ăn đồ biển sẽ rất ngon rồi” -em đến và nằm kế bên tôi
“Em nè … “ - tôi nhìn sang em và nói
“Gì vậy anh?”
“uhm… nếu như một ngày nào đó, do một lý do hay yếu tố nào đó, anh không còn ở bên cạnh em nửa, em sẽ ra sao?”
“Em đương nhiên là buồn và đau khổ lắm, mà tại sao lại nói cái chuyện xui xẻo đó hả?”
“Hì hì … anh hỏi vậy thôi mà”
“Hay quá, hỏi toàn gì đâu ah”
“Anh hỏi thiệt đó! Em sẽ sống tốt chứ?”
“Nè! không có hỏi kiểu đó nửa, em giận anh luôn bây giờ” - tôi hỏi thêm một lần nửa, thì thấy em bắt dau không vui thật, nên tôi nghĩ dừng lại chủ đề này thì hơn. Nó khiến cho tôi nghĩ đến bức thư mà Jack đã gửi cho tôi vào 5 tháng trước. Những thời gian này thật là êm ả, vậy khi nào chuyện kinh khủng nhất sẽ xảy ra đây. Hắn đang làm gì? Hắn đang muốn gì ở tôi.
Buổi tối chúng tôi đi dạo và cùng ăn uống với nhau, rất vui vẻ rất hài hước cùng với nhau. Khanh là một người khá năng động, vui tính nhưng cũng bộc trực, nóng tính, cứng đầu. Quỳnh là một cô gái mạnh mẽ, khá táo bạo trong ăn nói, trong hành động. Tôi thấy Quỳnh mạnh mẽ, cứng rắn hơn cả em. Còn Trân người con gái tôi yêu, khi mới gặp có thể người ta nhận xét đánh giá em rằng, em là một cô gái khó gần, có một chút khó hiểu, em cũng là một cô gái dễ bị tổn thương, nhưng cũng là cô gái không ngại khó khăn mà vượt qua.
Ăn chơi vậy là đủ rồi, cần phải đến giờ về phòng nghỉ ngơi, chuẩn bị cho ngày mai vui chơi tiếp.
truyện les "Tiểu thư và nông dân (full)" - phần 14
Em bước lên phòng với vẻ mặt buồn và thất thần, chúng tôi thì biết chuyện gì đã xảy ra với em như thế nào.

“Em không sao chứ?” - tôi hỏi em
“Em không sao? tự nhiên thấy mệt trong người thôi à” - em mỉm cười khi nói như vậy,chắc có lẽ em không muốn cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra với em
“Hay là em nghi ngơi đi, cho khỏe”
“Uhm.. anh ở đây nha, mấy em chăm sóc anh Thanh dùm chị nha, chị nghỉ ngơi một chút”
“Dạ”
Em rời khỏi phòng thì tụi nó nhìn tôi, tôi cũng không biết phải làm sao? Mọi thứ không còn tốt đẹp, không còn như trước, khó khăn đang đến gần. Tôi và em phải cùng nhau đối mặt, giải quyết chúng.
Mây ngày trôi qua, em không nói gì với tôi, không một nụ cười, hỏi thăm em, em luôn trả lời “em ổn mà”, em làm gì cũng không tập trung. Rót nước vào ly thì ly nước tràng, cắt gọt trái cây thì chảy máu, làm bài tập cơ bản thì làm sai khá nhiều. Gần như em không tập trung vào những việc em đang làm.
“Trân ah” - tôi nắm bàn tay của em - “Em sao vậy?”
“Em không sao mà” - em cười với tôi
“Đừng giấu anh, anh biết tất cả rồi”
“Anh đã biết rồi sao?” - mặt em buồn đi rất nhiều
“Chúng ta phải cùng nhau vượt qua, chứ không phải ngồi buồn, không tập trung như thế này, chúng ta sẽ thua Jack mất, chúng ta phải đấu tranh cho hạnh phúc của chúng ta” - tôi trấn an em bằng mọi cách có thể
“Nhưng chỉ hai chúng ta làm sao có thể chống lại Jack, hắn còn muốn giết anh để có được em” -lúc này tôi im lặng, tôi đã quên mất đi điều này, tôi ôm vội lấy em.
“Anh sẽ làm tất cả để bảo vệ em, sống sót để bên cạnh em”
“Nếu như ba phát hiện ra anh không phải là trai thì sao? em rất lo điều đó!”
“Ba sẽ không phát hiện ra đâu”
“Nhưng Jack biết điều đó” - mắt em bắt đầu đỏ lên, tôi thấy được sự sợ hãi trong mắt em.
“Thôi nào! Chúng ta phải dung cảm lên” – tôi nói với giọng chắc chắn – “không được suy nghĩ lung tung nửa biết chưa?” – tôi lấy tay nựng má của em.
“Hứ” – em trề môi
“Hay hôm nay chúng ta đi đâu đó chơi đi, đi công viên thỏ trắng ah! Nơi đó có nhiều trò chơi cho em chơi, để cho em giải tỏa căng thẳng”
“Ý kiến hay đó” – em cười khoái chí.
Vậy là tôi cùng em đi ra công viên, cùng chơi trò đập ếch, rồi ghé sang cửa hàng bắn súng nước, chỉ cần bơm nước đầy vào lỗ là bong bóng càng to nó sẽ nổi. Quy định trong khoảng thời gin khá ngắn, rồi cùng tạt qua gian hang ném banh. Tôi mua những cây xiên que, em và tôi cùng ăn, bong bóng cho em chơi. Mấy ngay qua không thấy em cười, hôm nay thì thấy em vui vẻ không nghĩ đến chuyện đó nửa, tôi cũng cảm thấy mừng. Ơ công viên cũng bán khá nhiều đồ lưu niệm, nhẫn, dây chuyền , kẹp tóc., quần áo .v…v… khá là nhiều.
“Ý … mấy cái nhẫn này đẹp nè” – em thử nhẫn
“Em cũng thích những thứ này sao?” – tôi hỏi em
“Có gì đâu mà không thích, con gái mà, cứ thấy kẹp tóc, những phụ kiện đi kèm với quần áo là thích à”
“hì hì … “ – tôi nhìn em cười
“Cười gì mà cười hả? nghỉ chơi bây giờ?”
“Rồi rồi … thôi mà… anh không cười nửa”
“hai anh chị dể thương quá” – người bán hang nhìn chúng tôi
“Hì hì … em dể thương thôi, còn anh thì dễ ghét” – e cười khúc khích
“Anh chị mua nhẫn cặp đi, em nghĩ cặp nhẫn này hợp với hai người” – lúc này cô bán hang đưa ra cho chúng tôi xem cặp nhẫn, nhìn nó chung tôi cảm thấy có gì đó đặc biệt, có thể nó đăc biệt dành cho chúng tôi? Trên chiếc nhẫn có những đường vạch mỏng bảy sắc cầu vòng, nằm bên thân của chiếc nhẫn. Mặt chính của nhẫn là viên đá vuông nhỏ màu xanh dương.
“nó đẹp quá” – em nhìn nó mà thích thú
“bao nhiêu vậy cô?”
“250k”
“Anh không mang đủ tiền?” – tôi lấy bốp tiền ra trong túi chỉ còn đúng 100k
“Để em trả cho” – em mở túi sách của mình – “em để quên bốp tiền ở nhà rồi. Haiz…”
“Cháu xin lỗi … chắc cháu không lấy được cặp nhẫn này”
“Cô tặng cho hai đứa!” – cô chủ tiệm mỉm cười với hai đứa
“Sao cô tặng cho tụi con?” – tôi thắc mắc hỏi
“Ta nghĩ ta nên làm vậy? ta cảm thấy hai đứa con đặc biệt, cặp nhẫn cũng đặc biệt, ta cảm giác rằng chúng được tao ra là để cho hai đứa con”
“Làm sao tụi con có thể nhận được?” – em nói
“Không sao? Chỉ cần hai đứa hạnh phúc, mãi bên nhau dù chuyện gì xảy ra. Xem như đó là món quà mà hai đứa dành lại cho cô vậy?”
Vậy là chúng tôi nhận nó, cảm ơn cô bán hang rất nhiều về nó. Rồi chúng tôi đi lên đu quay để hóng mát.
“Mát quá” – em nhắm mắt và cảm nhận, lúc này tôi hôn nhẹ lên má của em.
“ai cho hôn mà hôn hả?’ – em đánh vào vai của tôi –“anh làm gì vây?” – khi em thấy tôi quỳ thấp xuống
“Em có đồng ý sau này sẽ là một người bạn thân thiết nhất với anh, là người sẽ ở bên anh lúc hạnh phúc nhất, lúc khó khan nhất, là người để anh yêu thương, mỗi buổi sang sẽ làm bữa sang cho em, sẽ là người rữa chén giặt đồ cho em. Đồng ý là người ở bên cạnh anh, em nhé” – em trao cho tôi ánh mắt thương yêu nhất, em khóc vì em hạnh phúc, cái gật đầu của em, làm tôi hạnh phúc biết bao. Tôi đeo chiếc nhẫn vào ngón tay áp út của em .
“Còn anh sẽ là osin tình yêu của em suốt đời” - tôi cười thật tươi khi nghe câu nói đó, vừa trẻ con vừa hàm ý làm sao.
“uhm.. anh đồng ý” - lúc đó vị trí của chúng tôi trên chiếc đu quay cao nhất.
Đi được một vòng quay thì chúng tôi rời khỏi vòng đu quay. Chúng tôi gặp Khanh và Quỳnh đi cùng nhau.
“Chào hai người” - Khanh chào chúng tôi niềm nỡ, không còn giống như lúc trước
“Hai người cũng đi chơi sao?” - Quỳnh vui vẻ nói
“uhm…” - tôi gật đầu mỉm cười
“Hay chúng ta ra đằng kia ngồi nói chuyện đi, sẵn kiếm cái gì đó ăn uống luôn” - em gợi ý
“Ý kiến hay đó” - tôi và mọi người cùng tán thành điều đó.
Chúng tôi ngồi nói chuyện khá vui vẻ, thân thiện. Không còn những cái xích mít ban đầu, cũng không còn cái nhìn ghen tỵ. Quỳnh và Khanh cảm ơn tôi rất nhiều vì tôi đã cứu họ thoát khỏi bọn du côn. Gia đình của Quỳnh và Khanh rất muốn gặp tôi, họ mời tôi đến nhà dùng bữa cơm thân mật. Tôi ban đầu cũng ngại vì chưa bao giờ có ai mời tôi đến nhà dùng cơm cả.
“Anh đừng ngại mà, hôm đó anh với Trân đi cùng” - Quỳnh nói
“Đúng rồi, có Trân đi theo anh còn sợ gì nửa” - Khanh tán thành
“hìhì…” - tôi gãi đầu
“muốn em không đi chung chứ gì? biết lắm? cái đồ tham ăn” - em nói một lúc làm tôi không kịp đỡ
“không có mà, anh đâu có ý vậy đâu!”
“ai biết được”
“hà hà … hai người dể thương quá, đúng là một cặp đep đôi đó nha” - Khanh ủng hộ
“sao cứ khen người ta hoài vậy? bộ hai đứa mình không đẹp hả?” - Quỳnh nhéo eo Khanh.
“hì hì …. có đẹp mà”
“thôi thôi … bữa đó anh và Trân sẽ đến nhà dùng cơm mà”
“Vậy mới được chứ” - Quỳnh và Khanh cùng nói.
“Ành” -“Em xin lỗi, em xin lỗi” - một thằng bé chạy va trúng vào tôi, làm đổ hết thức ăn và nước ngọt vào người của tôi
“Mày đi đứng cái kiểu gì vậy hả?” - Khanh nóng và quát, khiến mọi người xung quanh nhìn chúng tôi
“Ờ không sao đâu em” -tôi thấy đầy áo mình dính đủ thứ, em lấy khăn giấy lau cho tôi
“Người anh toàn nước ngọt, đã vậy còn tương ot, tương đen” - em nói trong khi lau
“Anh nóng quá, nó chỉ là đứa trẻ thôi mà, anh không được hung bạo với trẻ con” - Quỳnh nói với Khanh.
“Mấy cái đứa nhóc này, không dạy dỗ thì nó sẽ như vậy với những người tiếp theo” - Khanh gắt gõng
“biết rồi, nhưng anh nói cũng từ từ thôi, thằng nhóc nó sợ đến xanh mặt rồi kìa”
“Anh ơi .. anh có sao không? em xin lỗi… tại em chạy gấp quá, không để ý xung quanh…” - nó nhìn tôi hối lối
“Thôi, em đi đi… được rồi, mốt đi đứng phải cẩn thận đó” - tôi cười rồi cho nó đi
“Gặp em là nảy giờ nó no đòn rồi” - Khanh vẫn như vậy
“Ở đẳng kia có bán mấy cái áo thun, mình đến đó mua để cho anh thay luôn nha” - Trân đề nghị, tôi thấy cũng hợp lý.
Đến chỗ quầy quần áo, em lựa cho tôi 2 cái áo thun màu đen, tôi chọn cái áo này vải dày thì càng tốt, tôi sợ không biết nó có dính vào chiếc áo ép ngực của tôi không? Rồi tôi vào nhà vệ sinh nam để thay áo, thật tình đúng là xui xẻo, cái áo dính toàn nước ngọt, rồi cả tương nửa, làm cả mình tôi cũng rích theo. Đang loay hoay cỡi áo ra, chẳng may cái áo ép ngực tôi mặc trái, tôi cởi cái áo ra, nhìn xuống ngực của mình cũng đỡ buồn, vì tôi nghĩ nếu ngực tôi chuẩn như người mẫu , chắc tôi sẽ tự giận mà chết mất. Tôi dùng tay đụng vào nó, rồi chề môi, nếu ai mà màn hình siêu mỏng, chắc tôi tình nguyện dâng hiến vòng 1 này cho người đó, và sẽ dẫn người đó đi ăn linh đình. “TÁCH TÁCH TÁCH” tiếng gì vậy nhỉ? tôi cũng chẳng biết nó là gì, mà cũng chẳng quan tâm. Tôi mặc áo gọn gàng rồi đi ra ngoài cùng với mọi người.
“Ây cha. áo mới người yêu lựa có khác” - Quỳnh ám chỉ
“hì hì ..” - tôi cười
“anh thích không?” - em hỏi tôi
“thích chứ, đẹp mà”
“chúng ta đi bar đi” - yêu cầu của Khanh
“Bar là cái gì?” - tôi ngây thơ hỏi
“hihi.. nó là vũ trường đó” - em đáp
“thôi… anh không đi đâu? ở đó phức tạp lắm” - tôi từ chối
“ây da” - Quỳnh nhéo tai Khanh - “tại sao anh suốt ngày cứ lôi kéo người ta vào con đường ăn chơi không vậy hả?”
“thì đó giờ hai đứa mình cũng ăn chơi mà”
“hồi đó khác, bây giờ khác” - Quỳnh liếc xéo Khanh
“ờ ờ .. vậy đi bar sinh viên đi, có nhạc xập xình, có rượu bia đủ thứ, và không phức tạp” - Khanh chớp chớp mắt với Quỳnh
“uhm.. nếu vậy thì đi được” - tôi cười
Vào Bar sinh viên nhìn xung quanh toàn là những thanh niên trẻ tôi đoán khoảng 18-25 tuổi, nó không lộn xộn như những quán bar mà tôi hay xem trên tv, có những cô nàng múa cột, rồi thuốc lắc, rồi các đại gia chân dài. Xã hội đen, đúng là một nơi rất là phức tạp.
“Anh Thanh, anh vào đây rồi, thì uống rượu với em đi” - Khanh nói - “từ giờ trở đi, ai mà dám đụng tới anh là em chém chết”
“Thôi, đừng có đánh nhau nửa, học hành là quan trọng nhất” - tôi khuyên
“đệ sẽ nhớ là dặn của huynh, uống với đệ một ly đi”
“thôi đi” - Quỳnh cản -”anh muốn ông chủ đuổi anh Thanh ra khỏi nhà hả?”
“uống có một ly thôi có gì đâu” - Khanh tiếc khi không được uống với tôi.
“Được rồi, tiếp đệ một ly vậy” - tôi nổi hứng và uống luôn.
Uống mới có một ly thôi mà đã thấy lân lân rồi, có vẻ nó mạnh quá sức với tôi. Lúc này tôi thấy ai xa xa ngồi đằng kia, mặc áo sơ mi đen hay đỏ nhỉ? vì ánh đèn của bar làm tôi không phân biệt được màu, gương mặt đó tôi không thể nào quên được, thằng đó là thằng đã đánh tôi, cố giết tôi. Tôi giật mình khi thấy hắn xuất hiện ở đây, nhưng nhìn hắn có vẻ đang chờ ai đến thì phải, một chàng thanh niên trao đổi với hắn cái gì đó, nhưng cái chàng thanh niên nhận lại hình như là một sắp tiền. Tôi nhắm mắt một chút vì khá nhất đầu, mở mắt ra thì hắn đã biến đâu mất. Cuộc vui cũng sớm tàn, thứ rượu đó làm cho tôi nhức đầu cho đến khi về nhà vẫn chưa hết. Em đã đưa tôi đến tận phòng, tôi nằm bẹp ra giường chẳng điều khiển nổi tay và chân. Em cười rồi lắc đầu, cởi bớt áo trên người tôi, ngủ cho mát. Tôi cảm nhận được nụ hôn nhẹ ở tráng, mắt, má và môi em dành cho tôi. Em bước ra ngoài tắt đèn và tôi chìm vào giấc ngủ.
------------------------
xin lỗi mọi người thật sự mình không nhớ hôm nay là thứ 4 @@
Thật là tội lỗi :(

“Em không sao chứ?” - tôi hỏi em
“Em không sao? tự nhiên thấy mệt trong người thôi à” - em mỉm cười khi nói như vậy,chắc có lẽ em không muốn cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra với em
“Hay là em nghi ngơi đi, cho khỏe”
“Uhm.. anh ở đây nha, mấy em chăm sóc anh Thanh dùm chị nha, chị nghỉ ngơi một chút”
“Dạ”
Em rời khỏi phòng thì tụi nó nhìn tôi, tôi cũng không biết phải làm sao? Mọi thứ không còn tốt đẹp, không còn như trước, khó khăn đang đến gần. Tôi và em phải cùng nhau đối mặt, giải quyết chúng.
Mây ngày trôi qua, em không nói gì với tôi, không một nụ cười, hỏi thăm em, em luôn trả lời “em ổn mà”, em làm gì cũng không tập trung. Rót nước vào ly thì ly nước tràng, cắt gọt trái cây thì chảy máu, làm bài tập cơ bản thì làm sai khá nhiều. Gần như em không tập trung vào những việc em đang làm.
“Trân ah” - tôi nắm bàn tay của em - “Em sao vậy?”
“Em không sao mà” - em cười với tôi
“Đừng giấu anh, anh biết tất cả rồi”
“Anh đã biết rồi sao?” - mặt em buồn đi rất nhiều
“Chúng ta phải cùng nhau vượt qua, chứ không phải ngồi buồn, không tập trung như thế này, chúng ta sẽ thua Jack mất, chúng ta phải đấu tranh cho hạnh phúc của chúng ta” - tôi trấn an em bằng mọi cách có thể
“Nhưng chỉ hai chúng ta làm sao có thể chống lại Jack, hắn còn muốn giết anh để có được em” -lúc này tôi im lặng, tôi đã quên mất đi điều này, tôi ôm vội lấy em.
“Anh sẽ làm tất cả để bảo vệ em, sống sót để bên cạnh em”
“Nếu như ba phát hiện ra anh không phải là trai thì sao? em rất lo điều đó!”
“Ba sẽ không phát hiện ra đâu”
“Nhưng Jack biết điều đó” - mắt em bắt đầu đỏ lên, tôi thấy được sự sợ hãi trong mắt em.
“Thôi nào! Chúng ta phải dung cảm lên” – tôi nói với giọng chắc chắn – “không được suy nghĩ lung tung nửa biết chưa?” – tôi lấy tay nựng má của em.
“Hứ” – em trề môi
“Hay hôm nay chúng ta đi đâu đó chơi đi, đi công viên thỏ trắng ah! Nơi đó có nhiều trò chơi cho em chơi, để cho em giải tỏa căng thẳng”
“Ý kiến hay đó” – em cười khoái chí.
Vậy là tôi cùng em đi ra công viên, cùng chơi trò đập ếch, rồi ghé sang cửa hàng bắn súng nước, chỉ cần bơm nước đầy vào lỗ là bong bóng càng to nó sẽ nổi. Quy định trong khoảng thời gin khá ngắn, rồi cùng tạt qua gian hang ném banh. Tôi mua những cây xiên que, em và tôi cùng ăn, bong bóng cho em chơi. Mấy ngay qua không thấy em cười, hôm nay thì thấy em vui vẻ không nghĩ đến chuyện đó nửa, tôi cũng cảm thấy mừng. Ơ công viên cũng bán khá nhiều đồ lưu niệm, nhẫn, dây chuyền , kẹp tóc., quần áo .v…v… khá là nhiều.
“Ý … mấy cái nhẫn này đẹp nè” – em thử nhẫn
“Em cũng thích những thứ này sao?” – tôi hỏi em
“Có gì đâu mà không thích, con gái mà, cứ thấy kẹp tóc, những phụ kiện đi kèm với quần áo là thích à”
“hì hì … “ – tôi nhìn em cười
“Cười gì mà cười hả? nghỉ chơi bây giờ?”
“Rồi rồi … thôi mà… anh không cười nửa”
“hai anh chị dể thương quá” – người bán hang nhìn chúng tôi
“Hì hì … em dể thương thôi, còn anh thì dễ ghét” – e cười khúc khích
“Anh chị mua nhẫn cặp đi, em nghĩ cặp nhẫn này hợp với hai người” – lúc này cô bán hang đưa ra cho chúng tôi xem cặp nhẫn, nhìn nó chung tôi cảm thấy có gì đó đặc biệt, có thể nó đăc biệt dành cho chúng tôi? Trên chiếc nhẫn có những đường vạch mỏng bảy sắc cầu vòng, nằm bên thân của chiếc nhẫn. Mặt chính của nhẫn là viên đá vuông nhỏ màu xanh dương.
“nó đẹp quá” – em nhìn nó mà thích thú
“bao nhiêu vậy cô?”
“250k”
“Anh không mang đủ tiền?” – tôi lấy bốp tiền ra trong túi chỉ còn đúng 100k
“Để em trả cho” – em mở túi sách của mình – “em để quên bốp tiền ở nhà rồi. Haiz…”
“Cháu xin lỗi … chắc cháu không lấy được cặp nhẫn này”
“Cô tặng cho hai đứa!” – cô chủ tiệm mỉm cười với hai đứa
“Sao cô tặng cho tụi con?” – tôi thắc mắc hỏi
“Ta nghĩ ta nên làm vậy? ta cảm thấy hai đứa con đặc biệt, cặp nhẫn cũng đặc biệt, ta cảm giác rằng chúng được tao ra là để cho hai đứa con”
“Làm sao tụi con có thể nhận được?” – em nói
“Không sao? Chỉ cần hai đứa hạnh phúc, mãi bên nhau dù chuyện gì xảy ra. Xem như đó là món quà mà hai đứa dành lại cho cô vậy?”
Vậy là chúng tôi nhận nó, cảm ơn cô bán hang rất nhiều về nó. Rồi chúng tôi đi lên đu quay để hóng mát.
“Mát quá” – em nhắm mắt và cảm nhận, lúc này tôi hôn nhẹ lên má của em.
“ai cho hôn mà hôn hả?’ – em đánh vào vai của tôi –“anh làm gì vây?” – khi em thấy tôi quỳ thấp xuống
“Em có đồng ý sau này sẽ là một người bạn thân thiết nhất với anh, là người sẽ ở bên anh lúc hạnh phúc nhất, lúc khó khan nhất, là người để anh yêu thương, mỗi buổi sang sẽ làm bữa sang cho em, sẽ là người rữa chén giặt đồ cho em. Đồng ý là người ở bên cạnh anh, em nhé” – em trao cho tôi ánh mắt thương yêu nhất, em khóc vì em hạnh phúc, cái gật đầu của em, làm tôi hạnh phúc biết bao. Tôi đeo chiếc nhẫn vào ngón tay áp út của em .
“Còn anh sẽ là osin tình yêu của em suốt đời” - tôi cười thật tươi khi nghe câu nói đó, vừa trẻ con vừa hàm ý làm sao.
“uhm.. anh đồng ý” - lúc đó vị trí của chúng tôi trên chiếc đu quay cao nhất.
Đi được một vòng quay thì chúng tôi rời khỏi vòng đu quay. Chúng tôi gặp Khanh và Quỳnh đi cùng nhau.
“Chào hai người” - Khanh chào chúng tôi niềm nỡ, không còn giống như lúc trước
“Hai người cũng đi chơi sao?” - Quỳnh vui vẻ nói
“uhm…” - tôi gật đầu mỉm cười
“Hay chúng ta ra đằng kia ngồi nói chuyện đi, sẵn kiếm cái gì đó ăn uống luôn” - em gợi ý
“Ý kiến hay đó” - tôi và mọi người cùng tán thành điều đó.
Chúng tôi ngồi nói chuyện khá vui vẻ, thân thiện. Không còn những cái xích mít ban đầu, cũng không còn cái nhìn ghen tỵ. Quỳnh và Khanh cảm ơn tôi rất nhiều vì tôi đã cứu họ thoát khỏi bọn du côn. Gia đình của Quỳnh và Khanh rất muốn gặp tôi, họ mời tôi đến nhà dùng bữa cơm thân mật. Tôi ban đầu cũng ngại vì chưa bao giờ có ai mời tôi đến nhà dùng cơm cả.
“Anh đừng ngại mà, hôm đó anh với Trân đi cùng” - Quỳnh nói
“Đúng rồi, có Trân đi theo anh còn sợ gì nửa” - Khanh tán thành
“hìhì…” - tôi gãi đầu
“muốn em không đi chung chứ gì? biết lắm? cái đồ tham ăn” - em nói một lúc làm tôi không kịp đỡ
“không có mà, anh đâu có ý vậy đâu!”
“ai biết được”
“hà hà … hai người dể thương quá, đúng là một cặp đep đôi đó nha” - Khanh ủng hộ
“sao cứ khen người ta hoài vậy? bộ hai đứa mình không đẹp hả?” - Quỳnh nhéo eo Khanh.
“hì hì …. có đẹp mà”
“thôi thôi … bữa đó anh và Trân sẽ đến nhà dùng cơm mà”
“Vậy mới được chứ” - Quỳnh và Khanh cùng nói.
“Ành” -“Em xin lỗi, em xin lỗi” - một thằng bé chạy va trúng vào tôi, làm đổ hết thức ăn và nước ngọt vào người của tôi
“Mày đi đứng cái kiểu gì vậy hả?” - Khanh nóng và quát, khiến mọi người xung quanh nhìn chúng tôi
“Ờ không sao đâu em” -tôi thấy đầy áo mình dính đủ thứ, em lấy khăn giấy lau cho tôi
“Người anh toàn nước ngọt, đã vậy còn tương ot, tương đen” - em nói trong khi lau
“Anh nóng quá, nó chỉ là đứa trẻ thôi mà, anh không được hung bạo với trẻ con” - Quỳnh nói với Khanh.
“Mấy cái đứa nhóc này, không dạy dỗ thì nó sẽ như vậy với những người tiếp theo” - Khanh gắt gõng
“biết rồi, nhưng anh nói cũng từ từ thôi, thằng nhóc nó sợ đến xanh mặt rồi kìa”
“Anh ơi .. anh có sao không? em xin lỗi… tại em chạy gấp quá, không để ý xung quanh…” - nó nhìn tôi hối lối
“Thôi, em đi đi… được rồi, mốt đi đứng phải cẩn thận đó” - tôi cười rồi cho nó đi
“Gặp em là nảy giờ nó no đòn rồi” - Khanh vẫn như vậy
“Ở đẳng kia có bán mấy cái áo thun, mình đến đó mua để cho anh thay luôn nha” - Trân đề nghị, tôi thấy cũng hợp lý.
Đến chỗ quầy quần áo, em lựa cho tôi 2 cái áo thun màu đen, tôi chọn cái áo này vải dày thì càng tốt, tôi sợ không biết nó có dính vào chiếc áo ép ngực của tôi không? Rồi tôi vào nhà vệ sinh nam để thay áo, thật tình đúng là xui xẻo, cái áo dính toàn nước ngọt, rồi cả tương nửa, làm cả mình tôi cũng rích theo. Đang loay hoay cỡi áo ra, chẳng may cái áo ép ngực tôi mặc trái, tôi cởi cái áo ra, nhìn xuống ngực của mình cũng đỡ buồn, vì tôi nghĩ nếu ngực tôi chuẩn như người mẫu , chắc tôi sẽ tự giận mà chết mất. Tôi dùng tay đụng vào nó, rồi chề môi, nếu ai mà màn hình siêu mỏng, chắc tôi tình nguyện dâng hiến vòng 1 này cho người đó, và sẽ dẫn người đó đi ăn linh đình. “TÁCH TÁCH TÁCH” tiếng gì vậy nhỉ? tôi cũng chẳng biết nó là gì, mà cũng chẳng quan tâm. Tôi mặc áo gọn gàng rồi đi ra ngoài cùng với mọi người.
“Ây cha. áo mới người yêu lựa có khác” - Quỳnh ám chỉ
“hì hì ..” - tôi cười
“anh thích không?” - em hỏi tôi
“thích chứ, đẹp mà”
“chúng ta đi bar đi” - yêu cầu của Khanh
“Bar là cái gì?” - tôi ngây thơ hỏi
“hihi.. nó là vũ trường đó” - em đáp
“thôi… anh không đi đâu? ở đó phức tạp lắm” - tôi từ chối
“ây da” - Quỳnh nhéo tai Khanh - “tại sao anh suốt ngày cứ lôi kéo người ta vào con đường ăn chơi không vậy hả?”
“thì đó giờ hai đứa mình cũng ăn chơi mà”
“hồi đó khác, bây giờ khác” - Quỳnh liếc xéo Khanh
“ờ ờ .. vậy đi bar sinh viên đi, có nhạc xập xình, có rượu bia đủ thứ, và không phức tạp” - Khanh chớp chớp mắt với Quỳnh
“uhm.. nếu vậy thì đi được” - tôi cười
Vào Bar sinh viên nhìn xung quanh toàn là những thanh niên trẻ tôi đoán khoảng 18-25 tuổi, nó không lộn xộn như những quán bar mà tôi hay xem trên tv, có những cô nàng múa cột, rồi thuốc lắc, rồi các đại gia chân dài. Xã hội đen, đúng là một nơi rất là phức tạp.
“Anh Thanh, anh vào đây rồi, thì uống rượu với em đi” - Khanh nói - “từ giờ trở đi, ai mà dám đụng tới anh là em chém chết”
“Thôi, đừng có đánh nhau nửa, học hành là quan trọng nhất” - tôi khuyên
“đệ sẽ nhớ là dặn của huynh, uống với đệ một ly đi”
“thôi đi” - Quỳnh cản -”anh muốn ông chủ đuổi anh Thanh ra khỏi nhà hả?”
“uống có một ly thôi có gì đâu” - Khanh tiếc khi không được uống với tôi.
“Được rồi, tiếp đệ một ly vậy” - tôi nổi hứng và uống luôn.
Uống mới có một ly thôi mà đã thấy lân lân rồi, có vẻ nó mạnh quá sức với tôi. Lúc này tôi thấy ai xa xa ngồi đằng kia, mặc áo sơ mi đen hay đỏ nhỉ? vì ánh đèn của bar làm tôi không phân biệt được màu, gương mặt đó tôi không thể nào quên được, thằng đó là thằng đã đánh tôi, cố giết tôi. Tôi giật mình khi thấy hắn xuất hiện ở đây, nhưng nhìn hắn có vẻ đang chờ ai đến thì phải, một chàng thanh niên trao đổi với hắn cái gì đó, nhưng cái chàng thanh niên nhận lại hình như là một sắp tiền. Tôi nhắm mắt một chút vì khá nhất đầu, mở mắt ra thì hắn đã biến đâu mất. Cuộc vui cũng sớm tàn, thứ rượu đó làm cho tôi nhức đầu cho đến khi về nhà vẫn chưa hết. Em đã đưa tôi đến tận phòng, tôi nằm bẹp ra giường chẳng điều khiển nổi tay và chân. Em cười rồi lắc đầu, cởi bớt áo trên người tôi, ngủ cho mát. Tôi cảm nhận được nụ hôn nhẹ ở tráng, mắt, má và môi em dành cho tôi. Em bước ra ngoài tắt đèn và tôi chìm vào giấc ngủ.
------------------------
xin lỗi mọi người thật sự mình không nhớ hôm nay là thứ 4 @@
Thật là tội lỗi :(
truyện les "Tiểu thư và nông dân (full)" - phần 13
Lúc đó cả người tôi đau ê ẩm. Rồi chuông điện thoại của tôi reng lên, tôi mò tay vào túi quần lấy điện thoại ra… màn hình thì bị bể rồi, có lẽ do tôi va chạm nảy giờ nên màn hình không chịu nỏi thì đứt ra. Lúc này cả bọn nhìn tôi. Tôi nhìn vào màn hình thì thấy tiểu thư đang gọi cho tôi.

“Alo!” - giọng tôi thều thào
“nè, đi đâu vậy hả? biết là mấy giờ rồi không?” - giọng la chí chóe trong điện thoại, lúc này tôi mỉm cười
“tiểu thư đang ở nhà hả?”
“Chứ ở đâu? không lẽ ở trển?”
“Vậy là tôi yên tâm rồi”
“Mày nói chuyện với ai vậy thằng kia, mày định bỏ cuộc ah” - tiếng của thằng đang đánh tôi
“Ê … có chuyện gì vậy?” - giọng tiểu thư lo lắng
“Mày bỏ cuộc thì con nhỏ đó và thẳng kia đừng có mơ mà về nhà yên”
“Thanh! Chuyện gì vậy?” - tiểu thư quát trong điện thoại không biết đang có chuyện gì xảy ra với tôi. Cúp máy.Thế là tôi để điện thoại vào túi quần của mình, nghe tiếng chuông reng nhưng tôi không bắt máy nửa.
“Mày vừa nói chuyện với ai vậy?” - thằng đại ca hỏi tôi
“Một người bạn thôi, tôi lo lắng cho cô ta sợ cô gặp nguy hiểm”
“Hiểu rồi… sợ gặp bọn xấu giống như tụi tao chứ gì. hahaha…”- tên đại ca bước lại chỗ tôi, lấy tay nâng mặt tôi lên , hắn chắc lưỡi “chậc … chậc … hình như ngươi cũng vừa bị đánh xong thì phải, có những vết thương cũ còn đọng lại đây. Bị đánh vì một đứa con gái sao? Nam nhi gì mà nhục nhã dữ vậy?”
“Đó là chuyện của tôi” - tôi cố gắng nói ra lời
“Tiếp” - hắn dơ tay cho thằng em vào xử tôi tiếp.
Đàn em của hắn chạy nhào đến tôi thật nhanh, tôi dùng hết sức của mình còn lại để hạ gục hắn, bằng cách quặp lấy chân của hắn. Hắn ngã nhào xuống đất, đầu đập trên đất. Tôi bẻ chân hắn co lại, hắn cố gắng chống thế nhưng giờ hắn cũng không còn thế. Hắn đập tay liên tục trên nền đất.
“Được rồi, mày buông thằng em tao ra” - tên đại ca nói - “anh hùng lắm, như lời đã hứa tao sẽ thả hai đứa nó ra cho mày”
“Cảm ơn vì đã giữa lời hứa” - Tôi loạng choạng đứng dậy.
“Rút” - hắn ra lệnh rồi đàn em hắn rút dần, rồi chỉ còn tôi, Quỳnh và Khanh. Tôi lê lếch đến chỗ của Quỳnh.
“Em có sao không?” - tôi hỏi thăm
“Em sợ lắm”
“Ah đợi anh chút nha” - tôi lấy điện thoại gọi cho tiểu thư
“Sao gọi cả chục cuộc không bắt máy vậy?” - tiếng hỳ hục trong điện thoại
“tiểu thư đến đường số 15…..”
“Alo alo…”
Tôi đã gục xuống đất vì quá kiệt sức.
Tôi tỉnh dậy thì thấy mình đang nằm trong căn phòng trắng xóa, nghe cả mùi thuốc, tôi nhận ra mình đang nằm trong bệnh viện, cảm giác ê ẩm bây giơ còn gấp đôi hơn trước. Tôi quay sang thì thấy em đang ngồi ngủ gục ở kế bên tôi. Tôi lấy tay vuốt nhẹ mái tóc của em, ê ẩm lúc nảy tan đâu hết rồi, vết thương của tôi đã được chăm sóc. Có vết băng trên tráng. Rồi em thức dậy thấy tôi, em cười thật tươi sau đó tắt nụ cười đó ngay lập tức.
“Tỉnh rồi hả?” - mặt em lạnh tanh
“uhm…” - tôi nhìn em cười
“Cười gì mà cười”
“uhm… vậy không cười nửa”
“Vậy nằm nghĩ đi, đây đi ra ngoài đây” - em nói rồi quay đi, tôi vướn người nắm lấy tay em lại -”làm gì vậy?”
“Em ở đây với Hai Khỏe được không?” - tôi nói nhìn em như cầu xin
“Uhm… cũng được” - vậy là em ngồi xuống - “muốn nói gì thì nói đi”
“Em chăm sóc vết thương cho Hai Khỏe hả?”
“uhm.. thì sao?”
“Em ghét Hai khỏe lắm mà … sao em làm vậy?”
“Ghét thì ghét, chăm sóc thì vẫn chăm sóc thôi”
“Ây da… đau quá” - mặt tôi nhăn nhó, rồi rờ vào lưng của mình
“Có sao không?” - em lo lẳng biểu lộ ra rất rõ - “hồi nảy bác sĩ nói, anh đã bị chấn thương nhẹ phân mềm thôi, và có nói là anh từng bị thương trước đó nữa, ah … thì ra những vết thương trên mặt lúc vừa mới lên thành phố, anh bị sao vậy?”
“hì hì … uống rượu say xỉn nên đi bá vào đủ thứ nên mới bị như vậy?”
“Đừng có xạo” - em phản ứng - “Bác sĩ nói anh là bị đánh chứ không phải trúng cái gì cả”
“Uhm… thì ….”
“thì sao hả?” - em chau mày với tôi, trông em thật đáng yêu.
Lúc này tôi xich lại gần em hơn mặt đối mặt, tôi có thể nghe được nhịp thở của em. Tôi lấy tay chạm vào đôi má hồng của em, nhìn e thật kỉ thật lâu. Tiến gần hơn nửa, môi tôi chạm nhẹ lấy môi của em. Tim tôi đập càng lúc càng nhanh, khi chạm môi em, nó thật mềm. Tôi liền rời môi em. Nhìn em bằng cả trái tim, bằng cả tình yêu tôi dành cho em.
“Anh yêu em” - lúc này em nhìn tôi rơi cả nước mắt, rờ vết thương trên mặt của tôi.
“Tại sao anh lại say xỉn đến mức không kiểm soát bản thân mình?”
“Anh ..” - tôi cuối mặt
“Em ghét anh…” - lúc này em đánh vào người tôi, tôi ôm lấy em thật chặt, rơi cả nước mắt. -”Tại sao em lại yêu anh chứ, cái đồ đáng ghét, anh có sao hog? Bầm hết rồi” - bàn tay em ôm trọn khuôn mặt của tôi. Rồi em hôn nhẹ lên những vết thương trên gương mặt của tôi. Tôi cũng không dám tin đây là sự thật, có khi nào tôi đang mơ không? Em yêu tôi , em không tránh xa tôi nửa.
“Ah còn Quỳnh và Khanh?” - tôi hỏi em
“Quỳnh chăm sóc cho Khanh, thì nằm ở phòng kế bênị, bị gãy tay gãy chân gì ah?”
“Haiz.. kinh khủng quá! may mà mình chỉ bị chấn thương nhẹ thôi, nếu anh bị gãy tay gãy chân thì sao?” - tôi cười hỏi em
“thì cho chết luôn” - em nhăn mặt chu mỏ
“Nỡ nào cho anh chết thật sao?”
“Anh chết … em sẽ không sống nổi” - thế là em trao cho tôi nụ hôn ngọt ngào, tôi cảm nhận được được vị mềm, vị ngọt của đôi môi. Thật là hạnh phúc, có liệt giường mà được em yêu thương chăm sóc tôi cũng chịu nửa.
“Mau khỏe lại, còn làm gia sư của em nửa nghe hog hả? Nông dân của em”
“Uhm… anh sẽ mau khỏe mà, nhưng còn ba em thì sao?”
“thì chúng ta giấu chứ sao? Chỉ có em biết anh là gái thui, không cho ai biết hết”
“UHm..” - thế là chúng tôi móc nghéo với nhau.
“Cộc … cộc..” - tiếng gõ cửa.
“Ai vậy?” - em hỏi
“Quỳnh đây” - quỳnh mở cửa bước vào - “Anh sao rồi? có bị gì không?” - Quỳnh lo lắng
“uhm.. anh không sao? chỉ là trấn thương nhẹ phần mềm thui ah”
“Em cám ơn anh nhiều lắm. vì đã cứu em và Khanh”
“Có gì đâu, cứu người là việc quan trọng mà”
“Anh không giận hai đứa em sao?”
“Giận điều gì chứ?” - tôi hỏi
“Giận vì tụi em không tốt, đối xử với anh và Trân”
“Không sao? Tụi em vẫn còn nhỏ, tính hiếu thắng nghĩ cho bản thân mình còn nhiều nên anh không trách tụi em đâu, hồi bằng tuổi tụi em, anh cũng như vậy mà”
“Vậy mình huề nha Trân” - Quỳnh đưa tay ra bắt
“huề hả? suy nghĩ đã” - Trân suy nghĩ một lúc -”Huề” - Trân bắt tay lại rất vui và nông nhiệt -” Từ này chúng ta không ghét nhau nửa nha, với lại Quỳnh kêu Khanh đừng có đi gây sự với mấy bạn trong trường nửa”
“UHm.. yên tâm. Quỳnh nói là KHanh nghe”
Tôi cũng vui khi giữa hai bên không còn đấu đá với nhau nửa, mà trở thành những người bạn với nhau. Và tôi hạnh phúc hơn khi em chấp nhận tình cảm của tôi, yêu tôi và chăm sóc cho tôi như thế này. Buổi tối em chính tay làm cho tôi, cháo cá. Tôi đươc em cưng lắm, đút cho ăn nửa. Có khi đang đút cho tôi thì em ăn luôn, làm tôi bị hố. Tôi cứ như là một ông Hoàng vậy. Buổi tối đó em ở bệnh viện cùng tôi không chịu về nhà.
“Em không về ông chủ lo lắm đó”
“Có sao đâu? gọi điện thoại nói một tiếng” - em lấy điện thoại của mình -”hết pin rồi, cho em mượn điện thoại của anh đi, mà điện thoại của anh bị bể mất rồi”
“Thấy nó cũng còn dùng được” - tôi nhe răng cười
“UHm.. cái này để hôm nào em đi thay màn hình cho” - em cầm điện thoại tôi lên gọi điện thoại cho ông chủ - “Alo ba hả? hôm nay con không về nhà nha, con ở lại chăm sóc cho gia sư của con, rồi sẵn học hành luôn, vậy nha ba”
“ông chủ nói sao?” - tôi hỏi em
“Ba em đâu nói gì đâu, em nói vậy là được rồi”
“Sao kì vậy? Phải đợi ba em đồng ý chứ”
“Hi hì … em đó giờ vậy đó”
“Không được … em nói cứ như là ra lệnh cho ba em vậy, ba em thương em, nghĩ thiếu gì đáp đó cho em, giờ có những cái em cũng phải sửa lại, anh không muốn người ta nhìn em là không tôn trọng, lễ phép với người lớn”
“Dạ” - em chủ mỏ trả lời , rồi leo lên giường nằm kế tôi, lấy tay của tôi kê làm gối cho em ngủ, rồi ôm trọn lấy người của tôi.
“Lỡ người ta nhìn thấy thì sao?”
“Phòng này chăm sóc đặc biệt mà, ai đâu mà thấy, em nằm kế bên anh, anh không cho hả?”
“ờ không phải … tại ….”
“anh không cho em cũng nằm kế bên”
Cô tiểu thư của tôi hôm nay nhõng nhẽo nửa kìa. Hì hì … hạnh phúc mà không nói nên lời, tôi ôm em thật chặt vào lòng của mình, hôn nhẹ lên tráng của em. Như nói rằng “Anh cần em và anh yêu em”. Cả hai chúng tôi cùng chìm vào giấc ngủ của hạnh phúc.
____________________________________________
Hôm nay là thứ 2 mà mình post sớm hơn hai ngày. Thay vì thứ 4 mình mới post chap mới :D, nhưng vì có việc đột xuất Thứ 4 mình ko thể post truyện được. Nên tranh thủ viết và post ngày hôm nay. :)
Chúc các bạn vui vẻ và Chủ Nhật đón chap tiếp theo ha.
Buổi sáng thức dậy thì em không nằm trong vòng tay của tôi, không biết là em đi đâu. Tôi ngồi dậy làm vệ sinh cá nhân, ngắm mình trong gương thấy mình thật là te tua, rải rác trên mặt là những vết bầm, tay thì bị trầy sướt khá nặng, lưng cảm thấy đau và nhức. Tôi mong là cho tất cả các vết thương đều lành lặn trở lại, tôi thế này tụi em tôi mà thấy thế nào chúng cũng la lên cho mà xem.
“Anh dậy rồi hả?” - em bước vào trên tay cầm gò-mênh
“UHm… em mua gì vậy?” - tôi bước ra và lên giường ngồi
“Mua đồ ăn sáng cho anh nè!”
“Gì ah?” - tôi nhìn vào gò-mênh
“Cơm tấm sườn ah”
“Oh!”
“Anh ăn đi rồi đi dạo một chút cho thoáng, chứ ở trong phòng ngộp lắm”
Tôi liền ngồi vào bàn để dùng bữa sáng mà em đã mua cho tôi. Tôi chỉ mới ăn được vài muỗng thì ông chủ đến cùng với Jack làm tôi bất ngờ, mém tý cho hộp cơm xuống đất.
“Chào con? Thế nào rồi?” - ông chủ hỏi tôi
“Dạ, con chỉ bị trấn thương nhẹ thôi ah”
“Uhm… ta nghe con gái của ta kể hết mọi chuyện rồi, ráng ăn uống giữ gìn sức khỏe”
“Oh! Anh Hai khỏe bị trấn thương có nặng không?” - Jack hỏi thăm tôi nhưng tôi cảm nhận chẳng có gì gọi là thật lòng cả.
“Dạ! bị nhẹ thôi, cám ơn anh đã hỏi thăm” - tôi cười đáp lại lịch sự
“ủa? sao ba qua đây đi chung với Jack vậy?” - em hỏi ba nhưng nhìn Jack đầy vẻ sự không thích Jack có mặt ở đây
“Ah… tại đi công việc chung, nên sẵn ghé qua thăm tụi con”
“AH! Thì ra là vậy” - thế rồi em không nói gì nửa
Ông chủ đến thăm tôi một chút rồi cũng đi ngay, nhưng Jack dành cho tôi một ánh mắt kì lạ, miệng thì cười, làm tôi cảm nhận mọi thứ xấu xa nhất sắp sẽ xảy ra. Nó làm tôi nhớ đến lời răng đe của bọn chúng dành cho tôi, nếu tôi còn tiêp tục với tiểu thư thì bản thân tôi sống cũng không yên với chúng. Rồi tôi cùng với em đi dạo ở ngoài để lấy chút không khí trong lành, đúng là ở trong phòng khá ngột ngạt thật. Ở bên cạnh em thế này, tôi thật sự cảm thấy mình rất rất hạnh phúc.
“Hai ơi” - tôi nghe tiếng gọi đâu đó, giọng giống bé út - “Hai ơi” - lại thêm một lần nửa tôi lại nghe.
“Hù” - hai chúng nó xuất hiện làm tôi giật cả mình và cũng cảm thấy rất vui
“Sao hai đứa lại ở đây?” - tôi ngạc nhiên hỏi chúng
“Lên đây coi anh hai của tụi em như thế nào? Chứ anh hai lúc nào cũng giấu hết tất cả mọi thứ, có biết là tụi em lo lắng cho Hai lắm không hả?” - pé Út trách móc tôi
“Tối hôm qua, chị Trân gọi điện thoại, báo cho tụi em biết nên sáng sớm là kêu xe lên đây ngay” - thằng tư nói với tôi
“Anh Hai lúc nào cũng giâu giấu. Bực mình quá, có gì cũng phải cho tụi em biết chứ, chứ có tụi em thì để làm gì hả? tụi em cũng lo cho anh mà”
Thế là tôi phải nghe chúng nó kêu ca một lúc thì chúng mới để cho tôi yên, thằng ba đang thi nên nó không thể lên thăm tôi được, nó cũng dặn mấy đứa nhỏ chăm sóc cho tôi thật chu đáo, cũng căn dặn khá là nhiều thứ. Chúng nó chưa biết chuyện tôi và em đã đến với nhau như thế nào. Nhưng rồi tôi và em cũng nói ra điều đó, chúng nó mừng mừng lắm. Ôm tôi và em thật thật chặt, chúng nó chúc chúng tôi hạnh phúc bên nhau, chúng nó cũng sẽ chung góp bảo vệ tình yêu của hai đứa.
Buổi tối cũng đến thật nhanh, khi tất cả đang ở trong phòng của tôi thì một bác sĩ bước vào.
“Tất cả có thể ra ngoài cho tôi kiểm tra một lần cuối khi ngày mai bệnh nhân xuất viện được không?” - người bác sĩ đó tai đeo ống nghe, bịch khẩu trang có kèm theo một chiếc mắt kính.
“Ủa? sao nói là không cần kiểm tra nửa?” - em nhìn bác sĩ và hỏi
“tại trưởng khoa quen với ba của tiểu thư, nên muốn chúng tôi kiểm tra thật kỉ, sợ có những biến chứng lạ”
“Ở đây tốt quá ha, chăm sóc bệnh nhân thật chu đáo” - pé út nói
“Thôi chúng ta ra ngoài đi, để cho bác sỉ khám cho Hai” - thằng Tư nói xong rồi tất cả ra ngoài.
Bây giờ trong căn phòng chỉ còn tôi và bác sĩ. Bác sĩ đó bước đến cửa bấm chốt, tôi không hiểu bấm chốt để làm gì? Sau đó bác sĩ tiến tới gần tôi hơn kiểm tra nhịp tim, huyết áp, coi những vết bầm trên mặt của tôi.
“Bây giờ chỉ kiểm tra một chút nửa thôi, anh cởi áo ra đi”
“Ủa chi vậy?” - tôi giật mình khi nghe cái đề nghị đó.
“Kiểm tra xem ngực có bị bầm hay gì không??”
“Thôi không cần đâu, tôi thấy bình thường cũng không bị đau gì cả” - tôi tìm cách từ chối.
Lúc này tên bác sĩ tháo mắt kính ra, lột cả khẩu trang. Tôi mở to mắt nhìn hắn, hắn chính là tên cầm đầu đã đánh tôi ở dưới quê, tại sao hắn lại có mặt ở đây. Đúng rồi … Jack … Jack… biết tôi ở đây. Hắn cho người đến thủ tiêu tôi sao? hắn rất nhanh chỉ cần chớp nhoán hắn đã khống chế được tôi ở trên giường
“Xin chào! Chúng ta lại tái ngộ thêm một lân nửa” - mặt hắn thật gian và cười đều - “Tao nhớ là đã nói với mày là đừng đến gần tiểu thư, nếu không mày sẽ chết, sao mày không nghe?”
“Tôi chẳng làm gì sai mà phải nghe theo các người?” - lúc này tôi vùng vẩy
“Ờ .. thì không sai… nhưng sai là vì mày có tình cảm với tiểu thư… cái sai của mày là không phải con trai “
“Mày buông tao ra” -Tôi cố gắng nhưng vô ích, càng cựa quậy các vết thương của tôi càng đau trở lại.
“Đau ah! Chưa làm gì mà đã đau rồi sao? có vẻ ta khá may mắn khi xử mày thì mày đều bị thương” - hắn chụp lấy cái gối, cố gắng làm sao để cho tôi tắt thở. Tôi nắm lấy tay áo của hắn vật qua vật lại, tôi cố quay đầu sang trái và phải để lấy được một chút hiếm hoi của không khí. Tôi quay đi đâu thì hắn đề cái gối đến đó, khi tôi quay sang trái nhìn thấy cái ly thủy tinh gần sát kế bên tôi, nên liền cố gắng chụp lấy nó, còn hắn thì đang cố gắng giết tôi thật nhanh có thể. Lúc này ở bên ngoài đập cửa liên tục cũng làm cho hắn phân tâm, chỉ một giây duy nhất hắn thả lỏng tay một chút tôi đã chụp cái ly tức khắc, đập thẳng vào đầu bên phải của hắn, chiếc ly thủy tinh bể. Ngay lúc đó mọi người sập vào, còn tôi thì lấy lại hết tất cả không khí, ngồi thở liên tục, mặt tôi xanh như tàu lá chuối, mọi người và bác sĩ tiến vào trong phòng, còn hắn thì nằm bất tỉnh dưới sàn.
“Anh không sao chứ?” - em lo lắng cho tôi rồi ôm tôi thật chặt, còn tôi thì vẫn đang cố gắng hít thở như bình thường
“Anh ổn rồi, không sao , không sao?”
Có hai người bảo vệ đã lôi hắn đi và đem hắn cho cảnh sát giải quyết.
“Hai ơi, Hai có sao không?” - chúng nó lo lắng cho tôi rất rất nhiều, cũng đến ôm tôi thật chặt.
“Ổn rồi!”
Tôi đã đối mặt với tử thần trong gan tấc, điều đó chứng tỏ rằng, từ giờ trở đi tôi sẽ phải cẩn thận và trên cả cận thận, nếu không sẽ có người sơ hở là giết tôi ngay lập tức.
“Tiểu thư ơi … gia sư có sao không?” - người vệ sỉ vào hỏi
“Uh, không sao đâu! Nhưng các anh phải tìm hiểu hắn là ai, có ai đã sai hắn làm việc này cho tôi”
“Dạ”
“Chính là Jack… Jack đã cho người làm việc này”
“Hai ơi … Hai về với tui em đi” - pé út sợ đến phát khóc
“Chúng ta xuất viện thôi” - em nói
Trong đêm hôm đó tôi đã xuất viện và về căn biệt thự của em. Bây giờ tôi được bảo vệ 24/24 cứ như là một người nổi tiếng vậy. Cuộc sống của tôi chắc không yên bình từ đây. Khi về nhà thấy Jack và ông chủ đang ngồi nói chuyện với nhau, Jack nhìn tôi ngỡ ngàng sau đó đã hiểu những gì nên hiểu.
“Ủa? Sao lại xuất viện khuya như thế này?” - ông chủ thắc mắc
“vì do có ai đó đang cố giết anh Thanh bác ah” - em nhìn Jack như muốn xé nát hắn ra, nhưng còn tôi nhìn thấy được hắn cười khinh khi nghe chữ “anh Thanh”
“Có chuyện đó sao? con có thù oán với ai không?” - ông chủ hỏi tôi
“dạ không!”
“uhm… thôi con lên phòng nghĩ đi… ủa còn 2 cô cậu này?” - ông chủ nhìn sang hai đứa em của tôi
“dạ, em của con”
“Ah! con dẫn Thanh lên lầu, rồi xuống đây ba có chuyện muốn nói với con”
“Dạ”
Lên trên phòng tôi ngồi ở trên giường còn em thì xuống gặp ba để nói chuyện về một vấn đề nào đó.
“Hai sương quá! Được ơ cái phòng thật đep” - pé Út đến gần tôi và nói
“Mốt anh em chúng ta học giỏi, thế nào cũng xây được cái phòng giống vậy?” - thằng Tư nói
“Hai oi … em khát nước quá!”
“Em xuống nhà bếp, mở tủ lạnh ra, có mấy chai nước trong đó đó”
“Dạ”
“ê … cho anh tư đi theo nửa, a tư cũng khát”
Còn tôi thì nằm nghĩ trong phòng với bao suy nghĩ diễn ra trong đầu, nếu chúng không làm hại mình, mà làm hại những người thân của mình thi sao? Chúng có cả một băng nhóm, mình làm gì thì chúng cũng biết … có điều chúng đã biết mình không phải là con trai. haiz…. tôi đứng dậy đi đi lại lại trong phòng, cũng không thể nào ngồi yên một chỗ được. Nhưng sao tụi nhỏ lấy nước mà đi lâu vậy nhỉ, hơn 30 phút rồi! Hay chắc là không biết cái tủ lạnh nằm ở đâu. Tôi bước đến cánh cửa thì cánh cửa mở ra, thấy hai vẻ mặt của chúng khá buồn.
“Sao hai đứa đi lâu vậy, có chuyện gì với hai đứa vậy? - tôi cảm thấy lo lắng
“hồi nảy …”
“Sao?”
“Em nghe được câu chuyện của chị Trân và ông chủ của Hai?”
“Họ nói gì?”
Thế là pé út kể hết những gì nó nghe cho tôi
“Trân này! Ba muốn con đi du học?”
“Sao? con học lớp 10 mà đi du học gì ba?” - em phản đối
“ở bên đó điều kiện tốt hơn bên đây khá nhiều” - Jack nói
“Anh im đi” - em có ác cảm khá mạnh với hắn, nhưng không chỉ riêng em và cả tôi nửa.
“Con không được phép nói Jack như vậy?”
“Sao vậy ba? con đang học yên ổn mà! tự nhiên đi du học làm gì?”
“Ta cảm thấy môi trường bên nước ngoài tốt hơn, con học sẽ khỏe hơn, và khi con giỏi họ sẽ phát triển cho con”
“nhưng con ở một mình bên đó thì liệu có ổn không?”
“ta nghĩ Jack sẽ qua đó trông nom cho con”
‘Sao??” - em nhìn Jack -”Jack! Jack có việc ở đây, sao ba có thể bắt anh ấy trông con rồi bỏ việc ở đây được” - em đang cố nói mọi tình huống để không đi
“Việc đó em không cần phải lo, anh cũng phải về bển lo việc, với lại dụ ơ đâu, anh cũng có thể quan lý tốt công ty của mình”
“Đó nghe chưa” - ông chủ như có vẻ đồng ý
“ba ah! con không thích đi du học, con muốn ở lại đây, đừng có ép con”
“Vì tương lai của con, ta muốn con đi du học”
“Qua đó con không học thì liệu có tương lại không?” - em trả lời làm cho Jack và ông chủ cũng im lặng
“Em thích cái thằng nông dân đó lắm ah” - Jack bắt chuyện
“Anh nói cái gì vậy?” - em khó chịu khi nghe Jack nói như vậy
“Lý do thật sự em không muốn đi là thằng nông dân đó, những ly do không thích của em chỉ là cái cớ để thuyết phục ông chủ, cho em ở lại đây thôi”
“Đúng vậy! Đúng là như vậy đấy! Thì sao?” - em nói chuyện như khiêu khích Jack
“tùy em thôi, vì thằng nghèo mạt mà đánh mất cả tương lai của mình, anh thấy không đáng, em cũng phải nghĩ cho ba của em chứ, bộ mặt của ba em với những công ty khác thì sao? Đứa con gái của ông chủ lấy một thằng nghèo đã vậy còn là nông dân”
“Anh hơi quá trong câu nói rồi đó, anh cũng nghĩ quá lố rồi đó, anh nên biết một điều ba tôi không quan trọng giàu nghèo đối với ai thương thôi hay yêu tôi cả”
Vì điều này là điều tôi cũng thấy, thật sự ông chủ không quan trọng, chỉ cần ai có thể mang lại hanh phúc cho con gái ông thì ông sẵn sàng nên duyên cho con gái ông và người đó. Đó là tất cả những gì pé Út và thằng Tư đã kể cho tôi nghe hết. Việc đối mặt với cái chết còn chưa đủ hay sao? nay tôi phải đối mặt với chuyện người yêu tôi sắp phải xa nhau thế này. Còn Jack thì lại bên cạnh, mọi thứ như trong sự sắp xếp của hắn.

“Alo!” - giọng tôi thều thào
“nè, đi đâu vậy hả? biết là mấy giờ rồi không?” - giọng la chí chóe trong điện thoại, lúc này tôi mỉm cười
“tiểu thư đang ở nhà hả?”
“Chứ ở đâu? không lẽ ở trển?”
“Vậy là tôi yên tâm rồi”
“Mày nói chuyện với ai vậy thằng kia, mày định bỏ cuộc ah” - tiếng của thằng đang đánh tôi
“Ê … có chuyện gì vậy?” - giọng tiểu thư lo lắng
“Mày bỏ cuộc thì con nhỏ đó và thẳng kia đừng có mơ mà về nhà yên”
“Thanh! Chuyện gì vậy?” - tiểu thư quát trong điện thoại không biết đang có chuyện gì xảy ra với tôi. Cúp máy.Thế là tôi để điện thoại vào túi quần của mình, nghe tiếng chuông reng nhưng tôi không bắt máy nửa.
“Mày vừa nói chuyện với ai vậy?” - thằng đại ca hỏi tôi
“Một người bạn thôi, tôi lo lắng cho cô ta sợ cô gặp nguy hiểm”
“Hiểu rồi… sợ gặp bọn xấu giống như tụi tao chứ gì. hahaha…”- tên đại ca bước lại chỗ tôi, lấy tay nâng mặt tôi lên , hắn chắc lưỡi “chậc … chậc … hình như ngươi cũng vừa bị đánh xong thì phải, có những vết thương cũ còn đọng lại đây. Bị đánh vì một đứa con gái sao? Nam nhi gì mà nhục nhã dữ vậy?”
“Đó là chuyện của tôi” - tôi cố gắng nói ra lời
“Tiếp” - hắn dơ tay cho thằng em vào xử tôi tiếp.
Đàn em của hắn chạy nhào đến tôi thật nhanh, tôi dùng hết sức của mình còn lại để hạ gục hắn, bằng cách quặp lấy chân của hắn. Hắn ngã nhào xuống đất, đầu đập trên đất. Tôi bẻ chân hắn co lại, hắn cố gắng chống thế nhưng giờ hắn cũng không còn thế. Hắn đập tay liên tục trên nền đất.
“Được rồi, mày buông thằng em tao ra” - tên đại ca nói - “anh hùng lắm, như lời đã hứa tao sẽ thả hai đứa nó ra cho mày”
“Cảm ơn vì đã giữa lời hứa” - Tôi loạng choạng đứng dậy.
“Rút” - hắn ra lệnh rồi đàn em hắn rút dần, rồi chỉ còn tôi, Quỳnh và Khanh. Tôi lê lếch đến chỗ của Quỳnh.
“Em có sao không?” - tôi hỏi thăm
“Em sợ lắm”
“Ah đợi anh chút nha” - tôi lấy điện thoại gọi cho tiểu thư
“Sao gọi cả chục cuộc không bắt máy vậy?” - tiếng hỳ hục trong điện thoại
“tiểu thư đến đường số 15…..”
“Alo alo…”
Tôi đã gục xuống đất vì quá kiệt sức.
Tôi tỉnh dậy thì thấy mình đang nằm trong căn phòng trắng xóa, nghe cả mùi thuốc, tôi nhận ra mình đang nằm trong bệnh viện, cảm giác ê ẩm bây giơ còn gấp đôi hơn trước. Tôi quay sang thì thấy em đang ngồi ngủ gục ở kế bên tôi. Tôi lấy tay vuốt nhẹ mái tóc của em, ê ẩm lúc nảy tan đâu hết rồi, vết thương của tôi đã được chăm sóc. Có vết băng trên tráng. Rồi em thức dậy thấy tôi, em cười thật tươi sau đó tắt nụ cười đó ngay lập tức.
“Tỉnh rồi hả?” - mặt em lạnh tanh
“uhm…” - tôi nhìn em cười
“Cười gì mà cười”
“uhm… vậy không cười nửa”
“Vậy nằm nghĩ đi, đây đi ra ngoài đây” - em nói rồi quay đi, tôi vướn người nắm lấy tay em lại -”làm gì vậy?”
“Em ở đây với Hai Khỏe được không?” - tôi nói nhìn em như cầu xin
“Uhm… cũng được” - vậy là em ngồi xuống - “muốn nói gì thì nói đi”
“Em chăm sóc vết thương cho Hai Khỏe hả?”
“uhm.. thì sao?”
“Em ghét Hai khỏe lắm mà … sao em làm vậy?”
“Ghét thì ghét, chăm sóc thì vẫn chăm sóc thôi”
“Ây da… đau quá” - mặt tôi nhăn nhó, rồi rờ vào lưng của mình
“Có sao không?” - em lo lẳng biểu lộ ra rất rõ - “hồi nảy bác sĩ nói, anh đã bị chấn thương nhẹ phân mềm thôi, và có nói là anh từng bị thương trước đó nữa, ah … thì ra những vết thương trên mặt lúc vừa mới lên thành phố, anh bị sao vậy?”
“hì hì … uống rượu say xỉn nên đi bá vào đủ thứ nên mới bị như vậy?”
“Đừng có xạo” - em phản ứng - “Bác sĩ nói anh là bị đánh chứ không phải trúng cái gì cả”
“Uhm… thì ….”
“thì sao hả?” - em chau mày với tôi, trông em thật đáng yêu.
Lúc này tôi xich lại gần em hơn mặt đối mặt, tôi có thể nghe được nhịp thở của em. Tôi lấy tay chạm vào đôi má hồng của em, nhìn e thật kỉ thật lâu. Tiến gần hơn nửa, môi tôi chạm nhẹ lấy môi của em. Tim tôi đập càng lúc càng nhanh, khi chạm môi em, nó thật mềm. Tôi liền rời môi em. Nhìn em bằng cả trái tim, bằng cả tình yêu tôi dành cho em.
“Anh yêu em” - lúc này em nhìn tôi rơi cả nước mắt, rờ vết thương trên mặt của tôi.
“Tại sao anh lại say xỉn đến mức không kiểm soát bản thân mình?”
“Anh ..” - tôi cuối mặt
“Em ghét anh…” - lúc này em đánh vào người tôi, tôi ôm lấy em thật chặt, rơi cả nước mắt. -”Tại sao em lại yêu anh chứ, cái đồ đáng ghét, anh có sao hog? Bầm hết rồi” - bàn tay em ôm trọn khuôn mặt của tôi. Rồi em hôn nhẹ lên những vết thương trên gương mặt của tôi. Tôi cũng không dám tin đây là sự thật, có khi nào tôi đang mơ không? Em yêu tôi , em không tránh xa tôi nửa.
“Ah còn Quỳnh và Khanh?” - tôi hỏi em
“Quỳnh chăm sóc cho Khanh, thì nằm ở phòng kế bênị, bị gãy tay gãy chân gì ah?”
“Haiz.. kinh khủng quá! may mà mình chỉ bị chấn thương nhẹ thôi, nếu anh bị gãy tay gãy chân thì sao?” - tôi cười hỏi em
“thì cho chết luôn” - em nhăn mặt chu mỏ
“Nỡ nào cho anh chết thật sao?”
“Anh chết … em sẽ không sống nổi” - thế là em trao cho tôi nụ hôn ngọt ngào, tôi cảm nhận được được vị mềm, vị ngọt của đôi môi. Thật là hạnh phúc, có liệt giường mà được em yêu thương chăm sóc tôi cũng chịu nửa.
“Mau khỏe lại, còn làm gia sư của em nửa nghe hog hả? Nông dân của em”
“Uhm… anh sẽ mau khỏe mà, nhưng còn ba em thì sao?”
“thì chúng ta giấu chứ sao? Chỉ có em biết anh là gái thui, không cho ai biết hết”
“UHm..” - thế là chúng tôi móc nghéo với nhau.
“Cộc … cộc..” - tiếng gõ cửa.
“Ai vậy?” - em hỏi
“Quỳnh đây” - quỳnh mở cửa bước vào - “Anh sao rồi? có bị gì không?” - Quỳnh lo lắng
“uhm.. anh không sao? chỉ là trấn thương nhẹ phần mềm thui ah”
“Em cám ơn anh nhiều lắm. vì đã cứu em và Khanh”
“Có gì đâu, cứu người là việc quan trọng mà”
“Anh không giận hai đứa em sao?”
“Giận điều gì chứ?” - tôi hỏi
“Giận vì tụi em không tốt, đối xử với anh và Trân”
“Không sao? Tụi em vẫn còn nhỏ, tính hiếu thắng nghĩ cho bản thân mình còn nhiều nên anh không trách tụi em đâu, hồi bằng tuổi tụi em, anh cũng như vậy mà”
“Vậy mình huề nha Trân” - Quỳnh đưa tay ra bắt
“huề hả? suy nghĩ đã” - Trân suy nghĩ một lúc -”Huề” - Trân bắt tay lại rất vui và nông nhiệt -” Từ này chúng ta không ghét nhau nửa nha, với lại Quỳnh kêu Khanh đừng có đi gây sự với mấy bạn trong trường nửa”
“UHm.. yên tâm. Quỳnh nói là KHanh nghe”
Tôi cũng vui khi giữa hai bên không còn đấu đá với nhau nửa, mà trở thành những người bạn với nhau. Và tôi hạnh phúc hơn khi em chấp nhận tình cảm của tôi, yêu tôi và chăm sóc cho tôi như thế này. Buổi tối em chính tay làm cho tôi, cháo cá. Tôi đươc em cưng lắm, đút cho ăn nửa. Có khi đang đút cho tôi thì em ăn luôn, làm tôi bị hố. Tôi cứ như là một ông Hoàng vậy. Buổi tối đó em ở bệnh viện cùng tôi không chịu về nhà.
“Em không về ông chủ lo lắm đó”
“Có sao đâu? gọi điện thoại nói một tiếng” - em lấy điện thoại của mình -”hết pin rồi, cho em mượn điện thoại của anh đi, mà điện thoại của anh bị bể mất rồi”
“Thấy nó cũng còn dùng được” - tôi nhe răng cười
“UHm.. cái này để hôm nào em đi thay màn hình cho” - em cầm điện thoại tôi lên gọi điện thoại cho ông chủ - “Alo ba hả? hôm nay con không về nhà nha, con ở lại chăm sóc cho gia sư của con, rồi sẵn học hành luôn, vậy nha ba”
“ông chủ nói sao?” - tôi hỏi em
“Ba em đâu nói gì đâu, em nói vậy là được rồi”
“Sao kì vậy? Phải đợi ba em đồng ý chứ”
“Hi hì … em đó giờ vậy đó”
“Không được … em nói cứ như là ra lệnh cho ba em vậy, ba em thương em, nghĩ thiếu gì đáp đó cho em, giờ có những cái em cũng phải sửa lại, anh không muốn người ta nhìn em là không tôn trọng, lễ phép với người lớn”
“Dạ” - em chủ mỏ trả lời , rồi leo lên giường nằm kế tôi, lấy tay của tôi kê làm gối cho em ngủ, rồi ôm trọn lấy người của tôi.
“Lỡ người ta nhìn thấy thì sao?”
“Phòng này chăm sóc đặc biệt mà, ai đâu mà thấy, em nằm kế bên anh, anh không cho hả?”
“ờ không phải … tại ….”
“anh không cho em cũng nằm kế bên”
Cô tiểu thư của tôi hôm nay nhõng nhẽo nửa kìa. Hì hì … hạnh phúc mà không nói nên lời, tôi ôm em thật chặt vào lòng của mình, hôn nhẹ lên tráng của em. Như nói rằng “Anh cần em và anh yêu em”. Cả hai chúng tôi cùng chìm vào giấc ngủ của hạnh phúc.
____________________________________________
Hôm nay là thứ 2 mà mình post sớm hơn hai ngày. Thay vì thứ 4 mình mới post chap mới :D, nhưng vì có việc đột xuất Thứ 4 mình ko thể post truyện được. Nên tranh thủ viết và post ngày hôm nay. :)
Chúc các bạn vui vẻ và Chủ Nhật đón chap tiếp theo ha.
Buổi sáng thức dậy thì em không nằm trong vòng tay của tôi, không biết là em đi đâu. Tôi ngồi dậy làm vệ sinh cá nhân, ngắm mình trong gương thấy mình thật là te tua, rải rác trên mặt là những vết bầm, tay thì bị trầy sướt khá nặng, lưng cảm thấy đau và nhức. Tôi mong là cho tất cả các vết thương đều lành lặn trở lại, tôi thế này tụi em tôi mà thấy thế nào chúng cũng la lên cho mà xem.
“Anh dậy rồi hả?” - em bước vào trên tay cầm gò-mênh
“UHm… em mua gì vậy?” - tôi bước ra và lên giường ngồi
“Mua đồ ăn sáng cho anh nè!”
“Gì ah?” - tôi nhìn vào gò-mênh
“Cơm tấm sườn ah”
“Oh!”
“Anh ăn đi rồi đi dạo một chút cho thoáng, chứ ở trong phòng ngộp lắm”
Tôi liền ngồi vào bàn để dùng bữa sáng mà em đã mua cho tôi. Tôi chỉ mới ăn được vài muỗng thì ông chủ đến cùng với Jack làm tôi bất ngờ, mém tý cho hộp cơm xuống đất.
“Chào con? Thế nào rồi?” - ông chủ hỏi tôi
“Dạ, con chỉ bị trấn thương nhẹ thôi ah”
“Uhm… ta nghe con gái của ta kể hết mọi chuyện rồi, ráng ăn uống giữ gìn sức khỏe”
“Oh! Anh Hai khỏe bị trấn thương có nặng không?” - Jack hỏi thăm tôi nhưng tôi cảm nhận chẳng có gì gọi là thật lòng cả.
“Dạ! bị nhẹ thôi, cám ơn anh đã hỏi thăm” - tôi cười đáp lại lịch sự
“ủa? sao ba qua đây đi chung với Jack vậy?” - em hỏi ba nhưng nhìn Jack đầy vẻ sự không thích Jack có mặt ở đây
“Ah… tại đi công việc chung, nên sẵn ghé qua thăm tụi con”
“AH! Thì ra là vậy” - thế rồi em không nói gì nửa
Ông chủ đến thăm tôi một chút rồi cũng đi ngay, nhưng Jack dành cho tôi một ánh mắt kì lạ, miệng thì cười, làm tôi cảm nhận mọi thứ xấu xa nhất sắp sẽ xảy ra. Nó làm tôi nhớ đến lời răng đe của bọn chúng dành cho tôi, nếu tôi còn tiêp tục với tiểu thư thì bản thân tôi sống cũng không yên với chúng. Rồi tôi cùng với em đi dạo ở ngoài để lấy chút không khí trong lành, đúng là ở trong phòng khá ngột ngạt thật. Ở bên cạnh em thế này, tôi thật sự cảm thấy mình rất rất hạnh phúc.
“Hai ơi” - tôi nghe tiếng gọi đâu đó, giọng giống bé út - “Hai ơi” - lại thêm một lần nửa tôi lại nghe.
“Hù” - hai chúng nó xuất hiện làm tôi giật cả mình và cũng cảm thấy rất vui
“Sao hai đứa lại ở đây?” - tôi ngạc nhiên hỏi chúng
“Lên đây coi anh hai của tụi em như thế nào? Chứ anh hai lúc nào cũng giấu hết tất cả mọi thứ, có biết là tụi em lo lắng cho Hai lắm không hả?” - pé Út trách móc tôi
“Tối hôm qua, chị Trân gọi điện thoại, báo cho tụi em biết nên sáng sớm là kêu xe lên đây ngay” - thằng tư nói với tôi
“Anh Hai lúc nào cũng giâu giấu. Bực mình quá, có gì cũng phải cho tụi em biết chứ, chứ có tụi em thì để làm gì hả? tụi em cũng lo cho anh mà”
Thế là tôi phải nghe chúng nó kêu ca một lúc thì chúng mới để cho tôi yên, thằng ba đang thi nên nó không thể lên thăm tôi được, nó cũng dặn mấy đứa nhỏ chăm sóc cho tôi thật chu đáo, cũng căn dặn khá là nhiều thứ. Chúng nó chưa biết chuyện tôi và em đã đến với nhau như thế nào. Nhưng rồi tôi và em cũng nói ra điều đó, chúng nó mừng mừng lắm. Ôm tôi và em thật thật chặt, chúng nó chúc chúng tôi hạnh phúc bên nhau, chúng nó cũng sẽ chung góp bảo vệ tình yêu của hai đứa.
Buổi tối cũng đến thật nhanh, khi tất cả đang ở trong phòng của tôi thì một bác sĩ bước vào.
“Tất cả có thể ra ngoài cho tôi kiểm tra một lần cuối khi ngày mai bệnh nhân xuất viện được không?” - người bác sĩ đó tai đeo ống nghe, bịch khẩu trang có kèm theo một chiếc mắt kính.
“Ủa? sao nói là không cần kiểm tra nửa?” - em nhìn bác sĩ và hỏi
“tại trưởng khoa quen với ba của tiểu thư, nên muốn chúng tôi kiểm tra thật kỉ, sợ có những biến chứng lạ”
“Ở đây tốt quá ha, chăm sóc bệnh nhân thật chu đáo” - pé út nói
“Thôi chúng ta ra ngoài đi, để cho bác sỉ khám cho Hai” - thằng Tư nói xong rồi tất cả ra ngoài.
Bây giờ trong căn phòng chỉ còn tôi và bác sĩ. Bác sĩ đó bước đến cửa bấm chốt, tôi không hiểu bấm chốt để làm gì? Sau đó bác sĩ tiến tới gần tôi hơn kiểm tra nhịp tim, huyết áp, coi những vết bầm trên mặt của tôi.
“Bây giờ chỉ kiểm tra một chút nửa thôi, anh cởi áo ra đi”
“Ủa chi vậy?” - tôi giật mình khi nghe cái đề nghị đó.
“Kiểm tra xem ngực có bị bầm hay gì không??”
“Thôi không cần đâu, tôi thấy bình thường cũng không bị đau gì cả” - tôi tìm cách từ chối.
Lúc này tên bác sĩ tháo mắt kính ra, lột cả khẩu trang. Tôi mở to mắt nhìn hắn, hắn chính là tên cầm đầu đã đánh tôi ở dưới quê, tại sao hắn lại có mặt ở đây. Đúng rồi … Jack … Jack… biết tôi ở đây. Hắn cho người đến thủ tiêu tôi sao? hắn rất nhanh chỉ cần chớp nhoán hắn đã khống chế được tôi ở trên giường
“Xin chào! Chúng ta lại tái ngộ thêm một lân nửa” - mặt hắn thật gian và cười đều - “Tao nhớ là đã nói với mày là đừng đến gần tiểu thư, nếu không mày sẽ chết, sao mày không nghe?”
“Tôi chẳng làm gì sai mà phải nghe theo các người?” - lúc này tôi vùng vẩy
“Ờ .. thì không sai… nhưng sai là vì mày có tình cảm với tiểu thư… cái sai của mày là không phải con trai “
“Mày buông tao ra” -Tôi cố gắng nhưng vô ích, càng cựa quậy các vết thương của tôi càng đau trở lại.
“Đau ah! Chưa làm gì mà đã đau rồi sao? có vẻ ta khá may mắn khi xử mày thì mày đều bị thương” - hắn chụp lấy cái gối, cố gắng làm sao để cho tôi tắt thở. Tôi nắm lấy tay áo của hắn vật qua vật lại, tôi cố quay đầu sang trái và phải để lấy được một chút hiếm hoi của không khí. Tôi quay đi đâu thì hắn đề cái gối đến đó, khi tôi quay sang trái nhìn thấy cái ly thủy tinh gần sát kế bên tôi, nên liền cố gắng chụp lấy nó, còn hắn thì đang cố gắng giết tôi thật nhanh có thể. Lúc này ở bên ngoài đập cửa liên tục cũng làm cho hắn phân tâm, chỉ một giây duy nhất hắn thả lỏng tay một chút tôi đã chụp cái ly tức khắc, đập thẳng vào đầu bên phải của hắn, chiếc ly thủy tinh bể. Ngay lúc đó mọi người sập vào, còn tôi thì lấy lại hết tất cả không khí, ngồi thở liên tục, mặt tôi xanh như tàu lá chuối, mọi người và bác sĩ tiến vào trong phòng, còn hắn thì nằm bất tỉnh dưới sàn.
“Anh không sao chứ?” - em lo lắng cho tôi rồi ôm tôi thật chặt, còn tôi thì vẫn đang cố gắng hít thở như bình thường
“Anh ổn rồi, không sao , không sao?”
Có hai người bảo vệ đã lôi hắn đi và đem hắn cho cảnh sát giải quyết.
“Hai ơi, Hai có sao không?” - chúng nó lo lắng cho tôi rất rất nhiều, cũng đến ôm tôi thật chặt.
“Ổn rồi!”
Tôi đã đối mặt với tử thần trong gan tấc, điều đó chứng tỏ rằng, từ giờ trở đi tôi sẽ phải cẩn thận và trên cả cận thận, nếu không sẽ có người sơ hở là giết tôi ngay lập tức.
“Tiểu thư ơi … gia sư có sao không?” - người vệ sỉ vào hỏi
“Uh, không sao đâu! Nhưng các anh phải tìm hiểu hắn là ai, có ai đã sai hắn làm việc này cho tôi”
“Dạ”
“Chính là Jack… Jack đã cho người làm việc này”
“Hai ơi … Hai về với tui em đi” - pé út sợ đến phát khóc
“Chúng ta xuất viện thôi” - em nói
Trong đêm hôm đó tôi đã xuất viện và về căn biệt thự của em. Bây giờ tôi được bảo vệ 24/24 cứ như là một người nổi tiếng vậy. Cuộc sống của tôi chắc không yên bình từ đây. Khi về nhà thấy Jack và ông chủ đang ngồi nói chuyện với nhau, Jack nhìn tôi ngỡ ngàng sau đó đã hiểu những gì nên hiểu.
“Ủa? Sao lại xuất viện khuya như thế này?” - ông chủ thắc mắc
“vì do có ai đó đang cố giết anh Thanh bác ah” - em nhìn Jack như muốn xé nát hắn ra, nhưng còn tôi nhìn thấy được hắn cười khinh khi nghe chữ “anh Thanh”
“Có chuyện đó sao? con có thù oán với ai không?” - ông chủ hỏi tôi
“dạ không!”
“uhm… thôi con lên phòng nghĩ đi… ủa còn 2 cô cậu này?” - ông chủ nhìn sang hai đứa em của tôi
“dạ, em của con”
“Ah! con dẫn Thanh lên lầu, rồi xuống đây ba có chuyện muốn nói với con”
“Dạ”
Lên trên phòng tôi ngồi ở trên giường còn em thì xuống gặp ba để nói chuyện về một vấn đề nào đó.
“Hai sương quá! Được ơ cái phòng thật đep” - pé Út đến gần tôi và nói
“Mốt anh em chúng ta học giỏi, thế nào cũng xây được cái phòng giống vậy?” - thằng Tư nói
“Hai oi … em khát nước quá!”
“Em xuống nhà bếp, mở tủ lạnh ra, có mấy chai nước trong đó đó”
“Dạ”
“ê … cho anh tư đi theo nửa, a tư cũng khát”
Còn tôi thì nằm nghĩ trong phòng với bao suy nghĩ diễn ra trong đầu, nếu chúng không làm hại mình, mà làm hại những người thân của mình thi sao? Chúng có cả một băng nhóm, mình làm gì thì chúng cũng biết … có điều chúng đã biết mình không phải là con trai. haiz…. tôi đứng dậy đi đi lại lại trong phòng, cũng không thể nào ngồi yên một chỗ được. Nhưng sao tụi nhỏ lấy nước mà đi lâu vậy nhỉ, hơn 30 phút rồi! Hay chắc là không biết cái tủ lạnh nằm ở đâu. Tôi bước đến cánh cửa thì cánh cửa mở ra, thấy hai vẻ mặt của chúng khá buồn.
“Sao hai đứa đi lâu vậy, có chuyện gì với hai đứa vậy? - tôi cảm thấy lo lắng
“hồi nảy …”
“Sao?”
“Em nghe được câu chuyện của chị Trân và ông chủ của Hai?”
“Họ nói gì?”
Thế là pé út kể hết những gì nó nghe cho tôi
“Trân này! Ba muốn con đi du học?”
“Sao? con học lớp 10 mà đi du học gì ba?” - em phản đối
“ở bên đó điều kiện tốt hơn bên đây khá nhiều” - Jack nói
“Anh im đi” - em có ác cảm khá mạnh với hắn, nhưng không chỉ riêng em và cả tôi nửa.
“Con không được phép nói Jack như vậy?”
“Sao vậy ba? con đang học yên ổn mà! tự nhiên đi du học làm gì?”
“Ta cảm thấy môi trường bên nước ngoài tốt hơn, con học sẽ khỏe hơn, và khi con giỏi họ sẽ phát triển cho con”
“nhưng con ở một mình bên đó thì liệu có ổn không?”
“ta nghĩ Jack sẽ qua đó trông nom cho con”
‘Sao??” - em nhìn Jack -”Jack! Jack có việc ở đây, sao ba có thể bắt anh ấy trông con rồi bỏ việc ở đây được” - em đang cố nói mọi tình huống để không đi
“Việc đó em không cần phải lo, anh cũng phải về bển lo việc, với lại dụ ơ đâu, anh cũng có thể quan lý tốt công ty của mình”
“Đó nghe chưa” - ông chủ như có vẻ đồng ý
“ba ah! con không thích đi du học, con muốn ở lại đây, đừng có ép con”
“Vì tương lai của con, ta muốn con đi du học”
“Qua đó con không học thì liệu có tương lại không?” - em trả lời làm cho Jack và ông chủ cũng im lặng
“Em thích cái thằng nông dân đó lắm ah” - Jack bắt chuyện
“Anh nói cái gì vậy?” - em khó chịu khi nghe Jack nói như vậy
“Lý do thật sự em không muốn đi là thằng nông dân đó, những ly do không thích của em chỉ là cái cớ để thuyết phục ông chủ, cho em ở lại đây thôi”
“Đúng vậy! Đúng là như vậy đấy! Thì sao?” - em nói chuyện như khiêu khích Jack
“tùy em thôi, vì thằng nghèo mạt mà đánh mất cả tương lai của mình, anh thấy không đáng, em cũng phải nghĩ cho ba của em chứ, bộ mặt của ba em với những công ty khác thì sao? Đứa con gái của ông chủ lấy một thằng nghèo đã vậy còn là nông dân”
“Anh hơi quá trong câu nói rồi đó, anh cũng nghĩ quá lố rồi đó, anh nên biết một điều ba tôi không quan trọng giàu nghèo đối với ai thương thôi hay yêu tôi cả”
Vì điều này là điều tôi cũng thấy, thật sự ông chủ không quan trọng, chỉ cần ai có thể mang lại hanh phúc cho con gái ông thì ông sẵn sàng nên duyên cho con gái ông và người đó. Đó là tất cả những gì pé Út và thằng Tư đã kể cho tôi nghe hết. Việc đối mặt với cái chết còn chưa đủ hay sao? nay tôi phải đối mặt với chuyện người yêu tôi sắp phải xa nhau thế này. Còn Jack thì lại bên cạnh, mọi thứ như trong sự sắp xếp của hắn.





























